Hot Quân Lâm binh vương (2 Viewers)

Advertisement
Advertisement
  • Chương 36-40

Chương 35 Địa huyền cường giả?

Ngân huyền thủy, kim huyền khởi, có nghĩa là, huyền khí vượt qua cửu phẩm, đạt tới mức ngân phẩm huyền khí, mới bước vào con đường của cường giả. Trên đại lục, phương pháp tu luyện huyền khí có thể nói là rất nhiều, mà ngay cả trong quân đội, sĩ tốt bình thường cũng có được huyền khí, nhưng hầu hết những người này chỉ dừng lại ở cửu phẩm, vĩnh viễn không cao hơn được. Nguyên nhân chính mà những thị vệ của Quân gia bị Quân Lâm chửi ngày trước không có phản ứng là do họ đều đã vượt qua tám phần tu vi huyền khí, đều đạt tới bát phẩm, không ít người còn đến được bát phẩm đỉnh phong, nhưng không một người nào có thể tiến tới được cửu phẩm. Dù chỉ là một tầng, cơ hồ gần gang tấc mà cách biệt đến nghìn trùng. Mà từ cửu phẩm đến ngân phẩm thì giống như một con đập thật lớn, chia cách hai bờ hồ vậy. Dưới cửu phẩm chỉ là con kiến. Chỉ một lời đã thể hiện tất cả. Mà phương pháp tu luyện huyền khí cao cấp chân chính, bắt đầu từ ngân phẩm có sự phân biệt rất lớn.

Ngân huyền cường giả và năm người đứng ngoài đều dừng lại, sáu cặp mắt bén nhọn nhìn xuyên qua màn mưa. Trên người năm người kia đều dày đặc hắc khí, chứng tỏ năm người này đều đã đạt tới cửu phẩm đỉnh phong. Người đứng đầu tuy trọng thương, nhưng toàn thân vẫn phát ra ngân quang chói mắt, hiển nhiên là đã tới đỉnh ngân phẩm, chuẩn bị tiến vào kim phẩm. Cũng chính là hắn đã phát hiện ra Quân Lâm. Trách không được bọn họ lại có thể lấy được đồ của Đường gia, chọn lúc thực lực của Đường gia đang yếu nhất, lập tức đưa hai mươi cao thủ, lại còn có nội ứng, nếu như vẫn không lấy được, thì thực lực của Đường gia quá sức khủng bố. Nhưng thực tế hai mươi người này vào cũng chỉ có sáu người ra, mười bốn người nằm lại cũng đều là cao thủ cửu phẩm, thực lực Đường gia quả không thể coi thường.

Mưa vẫn trút xuống điên cuồng, mưa bụi dày đặc giăng mờ như sương, thời tiết này đối diện nhau cũng khó nhìn thấy, huống chi, đây còn là hoàng hôn. Quân Lâm có chút uể oải, thực lực của mình vẫn còn quá thấp, đã cố gắng giấu đi hơi thở, những không thể bằng kiếp trước, che dấu một cách hoàn hảo được. Xem ra, tình thế hôm nay phải có một trận ác chiến Nhưng dựa vào thực lực của mình, có thể đánh thẳng sáu cao thủ này sao? Điều này nửa điểm cũng không chắc. Cho dù là đánh một người, với thực lực hiện tại của hắn, cũng không thể thắng nổi. Đáng tiếc, chính mình lại nhìn thấy việc xấu của đối phương, giờ muốn thoát cũng không nổi, đối phương sẽ giết mình diệt khẩu, vì giữ cái mạng nhỏ này buộc phải nghĩ cách thôi.

Đường đường là một vua sát thủ, giờ này lại gặp cục diện này, đúng là tạo hoá trêu ngươi. Haizzz!

Đang buồn bực suy nghĩ, Quân Lâm đột nhiên phát hiện ra một điểm, một điều rất trọng yếu, phát hiện này làm cho hắn đang buồn bực trở nên sung sướng, thậm chí là hưng phấn, đến nỗi muốn cười phá lên. Mặc dù đối mặt với sáu cao thủ mạnh hơn mình nhưng giờ phút trong lòng Quân Lâm đã nắm chắc phần thắng. Quân Lâm như ẩn như hiện trong làn mưa bụi, sáu người đối diện tuy rằng cảm giác có người, những cũng không xác định được có bao nhiêu người, càng không thấy rõ được Quân Lâm, nên không dám vọng động. Dù sao bọn họ cũng vừa đại chiến, thực lực giảm mạnh, còn có người bị trọng thương, nếu không cẩn trọng, động là lập tức gặp hoạ sát thân.

Nhưng tình huống này với Quân Lâm thì chẳng khác ban ngày bao nhiêu. Thậm chí còn rõ hơn ban ngày nữa. Khai Thiên Tạo Hóa Công tuy cực kì huyền diệu, có huyền cơ bên trong nhưng Quân Lâm mới tu luyện được một tháng, tu vi nông cạn, dĩ nhiên không thể lĩnh hội được huyền ảo trong đó, còn lâu mới có được khả năng nhìn ban đêm. Nhưng sáu người này như sợ không ai nhìn thấy, đem huyền khí trong cơ thể đề thăng đến cực hạn, ngân quang hắc khí chói mắt trong làn mưa, trong mắt Quân Lâm, đây chính là sáu cái bia ngắm tuyệt vời, hơn nữa lại đích ngắm này cực kì rõ.

Giữa biển rộng mênh mông sương mù dày đặc, thuyền lớn lạc đường lại gặp hải đăng…. Đây chính là cảm giác của Quân Lâm. Độ sáng thế này thì đạn đạo có thể bắn trúng. Quân Lâm phát hiện ra huyền khí này có khuyết điểm cực lớn: Cực kì bắt mắt, không thể ẩn giấu được hành tung. Nếu muốn chiến đấu, đầu tiên là phải tập trung huyền khí, nhưng một khi huyền khí tụ lại thì trên người lại có hào quang. Nhất là, ở trước mặt siêu cấp sát thủ như Quân Lâm, sáu người này như sáu con lợn béo, đang chờ người ta đến mổ thịt. Khó trách khi Quân Lâm đổ xúc xắc ăn gian không ai nghi ngờ, ở cái thế này này chỉ cần tu luyện huyền khí qua tứ cấp, ngũ cấp là có thể làm được, nhưng vấn đề là sẽ có dị trạng trên người.Trừ phi là chí tôn thần huyền, nhưng chí tôn thần huyền mà cần phải ăn gian cờ bạc sao?

Người sáng tạo ra huyền khí công pháp quả là thiên tài. Làm sao hắn biết ta xuyên việt đến đây gặp tình huống này? Đây chính là điều kiện tốt nhất cho một sát thủ như ta hành động. Nếu sáu người này là sáu con lợn, thì huyền khí trong mắt Quân Lâm chính là thức ăn gia súc. Chỉ có ăn thật nhiều thức ăn, lợn mới béo được đến thế, nhưng lại chủ động chạy đến đồ tể, khoe ra bộ dạng, tự hào nói: xem này, ta béo lắm, ta múp lắm, mông căng tròn nhiều mỡ, đồ tể à, xem chỗ nào được thì thịt đi!

Mà Quân Lâm lúc này chính là đồ tể.

Đương nhiên, giết lợn cũng phải có kỹ xảo. Bởi vì sáu con lợn trước mặt hơi khó giết, mất tập trung một chút, nó còn có thể cắn lại, dù sao " Đồ tể" hiện tại còn yếu, đúng là "bất trụ nhất củng".(tắc tị chổ này, ai biết xin giúp. Cảm ơn)

Cổ tay áo lật lên, dưới động tác của cơ thể, mười tám đồng tiền giấu ở đó đã biến mất trong lòng bàn tay Quân Lâm. Thân mình Quân Lâm cũng không nhúc nhích, trong mắt thấp thoáng màu máu. Khí lực của Khai Thiên Tạo Hóa Công vận chuyển, toàn bộ rót vào mấy đồng tiền…

Trong một chiều thu mưa lớn, ở thời khắc trời đất quay cuồng, một vua sát thủ đến từ một thế giới khác, lần đầu tiên lộ ra bản năng của mình.Lần đầu tiên trình diễn nghệ thuật giết người của hắn.

Phanh, phanh, tiếng bước chân chậm rãi vang lên, sáu con người chậm rãi tách ra, dẫm chân dưới mưa, vẫn duy trì khoảng cách lẫn nhau, cẩn thận đi về phía Quân Lâm. Bọn họ cảm nhận được, đối phương còn ở đó, chưa đi. Người này tuyệt không thể giữ lại, mặc kệ hắn là ai, nhất định phải giết. Trong lòng sáu người đều nghĩ như vậy.

Trong trời mưa bụi, người đối diện vừa động, tiếp theo liền chứng kiến sáu luồng hoàng quang chói mắt xé tan làn mưa, như một tia chớp lao tới yết hầu của sáu người. Nội lực đặc dị của Quân Lâm lưu chuyển, sau khi khiến cho mấy đồng tiền bay đi, cả người xuất ra hào quang, cực kì chói mắt. Hoàng quang lóe lên, sáu người kia cảm thấy lạnh run. Sáu người đồng thời cảm giác người mình cứng lại, kinh hãi cực kì, trong đó có một người mở to mắt hoảng sợ, nói như muốn khóc:

- Địa…địa huyền…!

Người nào mới có thể phát ra hoàng quang chói mắt như vậy? Tốc độ cũng nhanh như thế? Trừ phi là địa huyền cao thủ, còn những cấp khác, chưa đủ tuổi để phát ra huyền khí sáng như vậy. Trên ngân phẩm là kim phẩm, trên kim phẩm là ngọc phẩm, trên ngọc phẩm mới tới được địa huyền. Chênh lệch như là so trời với đất vậy. Cao thủ như vậy thì bố mình có dám đánh chưa?

Mẹ nó chứ!Diệt khẩu? Là bị người ta diệt khẩu chứ không phải mình diệt khẩu người ta!

Cho dù đối phương là một cao thủ kim phẩm bình thường, mà thân thể sáu người này đang khỏe mạnh nhất, cũng chưa chắc đã là đối thủ. Huống chi cả sáu người đang trọng thương lại gặp một vị cao thủ địa huyền?


Đang tải...
Chương 37 Chỉ là trùng hợp?

Đầu phố, trời mưa tầm tã, từng vệt máu đỏ tươi dần dần tan ra, chỉ để lại sáu cổ thi thể lẳng lặng nằm đó, trong đó có một cỗ thi thể hai mắt trợn trừng, oán giận nhìn trời, thần tình có vẻ không cam lòng…

Nhìn xung quanh mấy lần, Quân Lâm liền cẩn thận xoay người bước về hướng Quân gia. Mưa vẫn trút nước ầm ầm, Quân Lâm thoải mái bước đi chầm chậm một cách lạnh lùng, không cần che đi vết máu trên mặt. Cho dù hiện tại không cần rửa thì cũng chỉ thấy đấy là một màu hơi nâu tối, ai biết được đây là máu của sáu người. Hơn nữa với thực lực của Quân Lâm hiện nay, chắc chắn không ai tin hắn có thể là đối thủ của một vị ngân phẩm cùng với năm vị cửu phẩm huyền giai cao thủ.

Ngay lúc Quân Lâm sắp bước vào đại môn Quân gia, một thân ảnh cao lớn xuyên qua màn mưa, như hỏa tiễn lướt nhanh đến đầu phố, vừa liếc thấy sáu người đang nằm trên mặt đất liền vô cùng kinh động. Liền phóng tới, tay vỗ nhẹ lên sáu người một lần, không phát hiện được gì, ánh mắt liền trở nên thâm trầm tới cực điểm.

Người này đeo một cái mặt nạ kì quái làm cho người ta không thể thấy rõ bộ dạng của hắn, thế nhưng nhất cử nhất động lại vô cùng thong dong, nhẹ nhàng tiêu sái. Sưu một tiếng, mang theo ánh vàng rực rỡ trực tiếp bay lên một gốc đại thụ cao hơn năm trượng, liền nhảy một cái đã đứng ở ngọn cây, mắt nhìn xung quanh. Hai lần nhảy không hề mang theo nửa điểm nhọc nhằn, tựa hồ không tốn một chút khí lực nào cả. Kim quang hơi chớp động, rõ là một kim phẩm cao thủ. Ánh mắt như tia chớp xuyên qua màn mưa, hướng về tứ phía cẩn thận điều tra một lần, sau đó liền từ trên cây nhảy xuống, dưới trời mưa giàn giụa lại lục soát sáu cỗ thi thể một lần nữa, sau đó liền theo từng đạo tơ máu tán đi bước từng bước một. Nhưng rõ ràng là bước từng bước một không ngờ so với cao thủ thi triển toàn lực để chạy trốn còn nhanh hơn nhiều. Phương hướng kia, cũng chính là phương hướng mà Quân Lâm rời đi. Người này không ngờ tâm tư có thể tinh tế như thế, dưới trời mưa thế này không ngờ chỉ cần liếc mắt một cái đã tìm ra phương hướng chính xác. Hắn lần theo dấu vết, đi mấy vòng đột nhiên đứng lại, thấp giọng mắng. Nguyên lai theo dấu vết Quân Lâm để lại, đi vừa đúng một vòng tròn, vì cao thủ kim phẩm thần bí này theo dấu một lúc lại phát hiện mình trở lại điểm đầu tiên…

- Rốt cuộc là ai? Là ai? Tâm tư thật thâm trầm!

Người này thấp giọng tự hỏi, ngửa đầu lên trời, xuất thần suy tư. Rốt cuộc là ai làm rối loạn bố cục của ta? Là ai mà có thể nắm bắt thời cơ chính xác, không sai chút nào thế? Rốt cuộc là ai có thể hiểu rõ được kế hoạch của chính mình? Biết được hành động của mình? Hành động lần hoàn toàn là bất ngờ, ngay cả mình trước đó cũng không hề biết, thậm chí trận mưa to này cũng là bất thình lình đổ xuống. Như vậy vấn đề rõ ràng không phải là có người nào đó biết được mình sẽ làm chuyện này nhưng rốt cuộc vấn đề là ở chỗ nào? Chẳng lẽ là… Thần bí nhân đau khổ suy tư, suy đến mọi góc cạnh, thậm chí đem từng hoài nghi của mình lần lượt đưa ra…

Người này tâm cơ luôn luôn thâm trầm, mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay, phải sắp xếp hết sau đó mới hành động, tâm tư cẩn mật phải nói là cực điểm. Chuyện giống như hôm nay, có đánh chết hắn thì hắn cũng không tin trên đời có chuyện trùng hợp như thế. Cho nên ngay từ đầu hắn đã hình thành một lối suy nghĩ theo tâm lí bình thường, nhận định đây là một người, một tổ chức hoặc một gia tộc nào đó đối với mình hoặc gia tộc của mình triển khai âm mưu, hành động.

Từ điểm xuất phát này mà dẫn đến cách xa sự thật cả vạn dặm. Người này tuyệt đối không nghĩ tới chuyện này kỳ thật chỉ là trùng hợp. Một sự trùng hợp phi thường thú vị.

Nếu tên ngân phẩm cao thủ kia không phát hiện ra Quân Lâm, với cách sống của Quân Lâm tất nhiên dưới việc thực lực chưa đủ sẽ không tùy tiện kết thù kết oán, nếu ngân phẩm cao thủ phát hiện không phải là Quân Lâm mà chỉ là một người bình thường, cũng có thể bình yên đêm đồ vật này mang về, thậm chí nếu là người này đến sớm một chút, với thực lực của Quân Lâm nhất định sẽ không phải là đối thủ của người này…

Ngoài tất cả các chuyện trùng hợp thì sự việc hôm nay quả thật đặc biệt, chuyện đời nào có phải chuyện người. Quân Lâm tuy rằng trùng hợp cầm đi một vật quan trọng, nhưng chính bản thân hắn cũng không biết vật này có tác dụng gì. Quân Lâm lần này ra ngoài cũng là trùng hợp, gần tới lễ Trung thu, một cơn mưa liền gợi lên nỗi nhớ quê hương trong lòng Quân Lâm. Mà ở thế giới này lại không thể tìm được người để thổ lộ, cho dù muốn kiếm một cái quán bar như kiếp trước cũng không có, ở nhà tinh thần sa sút hiển nhiên lại càng không thích hợp, hơn nữa Quân Lâm cũng không muốn mọi người chứng kiến bộ dáng yếu đuối của mình, vì thế liền đi ra ngoài định mượn rượu giải sầu, không nghĩ bị trung niên nhân kia nói vài câu phá vỡ tâm tình, rượu lại càng khó uống, cuối cùng không nuốt nổi rốt cục nói khách sáo vài câu rồi bỏ đi. Tâm tư phiền muộn, Quân Lâm cứ thế đi dạo trên trường, tựa hồ cảm thấy đi dưới trời mưa to như thế lòng sẽ thoải mái hơn một chút. Sau đó, cũng rất "trùng hợp" gặp một chuyện trước mắt này.

Bao nhiêu sự trùng hợp như vậy, rốt cục cũng làm cho Quân Lâm gặp được mấy người trộm đồ vật của Đường gia, cơ duyên xảo hợp nghe được bọn họ nói chuyện.

Thực lực hiện tại của Quân Lâm còn chưa cao, còn chưa có kế hoạch gì, dù sao đối với Đường gia thì Quân Lâm cũng không phải có quá nhiều hảo cảm. Đường gia làm mất cái gì thì kệ bố nhà nó chứ, hắn cũng không để trong lòng, lại càng không quan tâm đến chuyện không phải của mình. Nhưng không ngờ mấy tên đang như chó nhà có tang kia lại phát hiện ra hắn, điều này làm cho Quân Lâm muốn lui cũng không được, hơn nữa thực lực bọn người kia đều cao hơn Quân Lâm, hắn muốn chạy trốn cũng rất khó. Không còn cách nào, Quân Lâm cũng đành dùng công phu tốt nhất là ám khí, lợi dụng thiên thời giúp mình, thi triển quỷ kế, đem mấy người này tuyệt diệt. Nếu đã giết hết, Quân Lâm cũng không ngại "thuận tay" lấy đi món đồ này. Kết quả là, vật mà đối với thần bí nhân vô cùng quan trọng, lại dưới bao nhiêu trùng hợp, như là vô tình lọt vào tay Quân Lâm. Nhiều chuyện như thế, bỏ riêng ra từng cái một thì không đáng chú ý, nhưng hợp lại cùng một chỗ lại trùng hợp khiến cho người ta kinh hãi. Người chiếm tiện nghi cũng không biết vì sao lại thế này, còn người hỏng việc có đến chết cũng không biết tại sao. Nhiều sự trùng hợp như vậy, thật đúng là như ma xui quỷ khiến, ngay cả lão thiên cũng hạ một hồi mưa to trợ giúp. Chuyện này thật không thể không nói là thiên ý, hoặc là ông trời thúc đẩy "Trùng hợp!"

Thần bí nhân thấy việc đã đến nước này, đang chuẩn bị ly khai thì bất thình lình nghe tiếng người ồn ào, đang xông loạn tới. Đường gia thị vệ xuất động quy mô lớn, hướng về bên này truy tìm. Không khỏi thở dài một tiếng, kim quang chớp động, ba ba ba… sáu âm thanh vang lên liên tục, đầu sáu người đang nằm trên mặt đất liền vỡ toác ra, đậu phụ bắn tung tóe, không thể nhận ra mặt nữa, ống tay áo phất một cái, sưu một tiếng liền nhảy vào màn mưa, biến mất tăm hơi. Đợi đến lúc người của Đường gia đến đầu phố thì chỉ còn chứng kiến sáu cỗ thi thể đầu óc bẹp dí, mà người cần tìm, đã sớm biến mất vô tung vô ảnh…

Quân Lâm không hề biết mình trong lúc vô tình đã phá đi một kế hoạch trọng yếu của kẻ địch lớn nhất của Quân gia, hơn nữa còn tiện tay đem trân bảo gì đó của người về. Thậm chí hắn còn thấy thật là ủy khuất: vốn ta cũng chỉ muốn đi dưới mưa, nhớ nhà, hưởng thụ một chút nỗi nhớ quê tịch mịch cùng cô độc, lại bị mấy tên chết tiệt này phá hỏng không khí! Thật đúng là buồn bực…

Thật sự là trăm sự không thuận à, mượn rượu tiêu sầu, gặp được một quán có vẻ nhìn được, chờ người ta đưa ra rượu được xem là tuyệt thế hảo tửu cuối cùng là chẳng nuốt nổi. Đi ra cửa lại gặp mưa lớn, đã thế lại còn phải giết người…

Con bà nó! Vận khí cũng thật là… Quân Lâm ngửa mặt lên trời thở dài, sờ sờ gói nhỏ trong ngực, từng bước tiến vào đại môn Quân gia.
Chương 38 Quản Thanh Hàn

Cơn mưa ào ạt cuối cùng cũng ngớt đi đôi chút, nhưng vẫn còn nặng hạt. Quân Lâm thong thả ung dung bước đi, đám hạ nhân đang ngắm mưa qua cửa sổ nhìn thấy hắn đều rất kinh ngạc, trợn mắt nhìn nhau: Có trời mới biết lần này thiếu gia lại nghĩ ra cái chuyện điên cuồng gì nữa đây? Bất quá, nếu so với khi trước thì cái việc chạy long nhong giữa trời mưa to gió lớn này vẫn còn dễ chịu chán. Chỉ là có chút hơi không bình thường: mưa như vậy chạy ra ngoài làm gì?

Vừa đến hoa viên, đột nhiên truyền đến tiếng tiêu bi ai nức nở xuyên qua màn mưa. Tiếng tiêu tràn ngập sự đau thương, mất mát, nghe tiếng tiêu có thể hiểu được tâm trạng u oán và sầu khổ của người thổi. Thế nhưng Quân Lâm nghe thấy có cảm giác như nó rất hợp với tâm cảnh của hắn lúc này. Vô ý khua chân tiến vào hoa viên. Trong tòa lương đình ở giữa hoa viên, một cô gái mặc áo trắng đang ngồi trên đôn bằng đá, quay lưng về phía Quân Lâm. Vai gầy như hạc, tóc tựa mây đen, eo thon mảnh khảnh. Nhìn dáng, lập tức thấy rằng nữ tử này tuy xinh đẹp nhưng lại lạnh lùng thoát tục. Giữa trời mưa gió lê thê lại chỉ có tiếng tiêu tha thiết du dương làm bạn càng khắc rõ thêm vẻ cô đơn của nàng. Quân Lâm lẳng lặng đứng ngoài đình, mặc cho mưa quất rát mặt. Hắn khẽ nhắm mắt lắng nghe những âm thanh du dương của tiếng tiêu. Trong lòng bỗng bồi hồi, giống như mình lại được nghe một khúc Hồng Lâu Mộng của kiếp trước mà mình thích nhất, khúc "Uổng Ngưng Mi"(1) cũng bi ai cũng da diết như thế này.

Quân Lâm cảm thấy tình cảm như câu thông với trời đất, mưa dập gió vùi, trời thu sầu não, vì ai mà u oán, tại ai mà khổ đau? Giây phút này, Quân Lâm bổng cảm giác được, tâm tình của cô gái này cũng giống mình, cô đơn và tịch mịch. Thậm chí so với mình còn bàng hoàng và bất lực hơn. Mưa thu rã rích, không biết lúc nào mới nhẹ bớt hoà cùng với tiếng tiêu ai oán, ngay cả gió cũng cất tiếng nức nở nỉ non. Tiếng tiêu trầm thấp dần, giống như sợi tơ lay động một cách tinh tế trong gió, rồi dần dần tắt lịm. Bạch y nữ tử ngồi ngay ngắn bất động, nhẹ nhàng buông ngọc tiêu, thở dài sâu lắng. Tiếng thở dài chìm trong tiêng mưa gió nghe có vẻ bất lực. Trong lòng Quân Lâm cũng chất đầy cảm xúc, không kìm được mà buông tiếng thở dài. Thanh âm tuy nhẹ nhưng khiến nữ tử kia giật mình, vụt xoay người lại. Đôi mắt đẹp nhìn Quân Lâm ra vẻ ngạc nhiên rồi bỗng biến thành vẻ chán ghét và khinh bỉ:

- Là ngươi.

- Tiếng tiêu hay lắm, rất tuyệt vời.

Quân Lâm mỉm cười thản nhiên cất bước tiến vào toà lương đình. Nước mưa trên người chảy dài khiến nền nhà ướt cả mảng lớn.

- Đại tẩu, sao hôm nay lại có nhã hứng đến vậy?

Cô gái này thần tình tươi sáng nhưng rất lạnh lùng, khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, phong tư yểu điệu. Trên người toát khí chất cao nhã nhưng cô độc. Chính là chị dâu của Quân Khương Lâm, là thê tử của Quân Vô Ưu, Quản Thanh Hàn. Cũng là nữ nhi của Quản thị thế gia tiếng tăm lừng lẫy, được xưng tụng là tài nữ của Thiên Hương quốc. Nhưng thật ra nói là thê tử của Quân Vô Ưu thì cũng không thoả đáng. Hai người này từ nhỏ cùng chơi với nhau đã được định hôn, cách đây ba năm khi Quân Vô Ưu được hai mươi hai tuổi còn Quản Thanh Hàn vừa tròn mười tám, hai nhà đang chuẩn bị hôn lễ cho hai người thì lại gặp lúc đại chiến bốn nước. Quân Vô Ưu và đệ đệ Quân Mạc Sầu nhận ấn tiên phong xuất chinh sa trường. Hai nhà vì thế ước định, chờ Quân Vô Ưu đại thắng trở về, đó sẽ là ngày hai người thành thân, thành toàn mối nhân duyên này. Trước khi xuất chính đã nhận sính lễ cho nên có thể nói Quản Thanh Hàn đã là người của Quân Gia, chỉ chờ Quân Vô Ưu trở về là cử hành hôn lễ. Thậm chí hôn lễ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Không ngờ, Quân Vô Ưu một đi không về, vùi xương chốn sa trường khiến cho người yêu thanh mai trúc mã lâm vào cảnh người dương kẻ âm, người lạc lối chốn u minh, kẻ khóc hận cõi dương thế.

Nắm xương Vô định bên sông lạnh,

Người ở trong mơ - vẫn nhắc thầm. (2)

Tin dữ truyền đến, Quản Thanh Hàn ngất xỉu đương trường. Tỉnh lại bất chấp gia đình khuyên cản, nàng nhất định về Quân gia, tự cho mình là vợ goá của trưởng tôn Quân gia, phụng dưỡng lão gia. Quân lão gia tử từng nhiều lần khuyên nàng, dù sao cũng không chính thức thành thân, hơn nữa gia thế và dung mạo của Quản Thanh Hàn có thể xếp vào hạng vạn người có một, lo gì không có nhân duyên tốt? Chỉ cần Quân gia đưa ra một tờ từ hôn, Quản Thanh Hàn lập tức trở thành người tự do. Quản Thanh Hàn nhất định không chịu, lão gia của hai nhà chỉ sợ nàng nghĩ quẩn, làm chuyện không hay, đành phải ngầm đồng ý. Chỉ chờ khi nào nàng hồi tâm chuyển ý thì để nàng trở lại Quản gia.

Toàn thể Quân gia, từ Quân lão gia tử, Quân Vô Ý cho đến quản gia người hầu đều hết sức kính trọng vị Thiếu nãi nãi này, không người nào dám trái lời. Ở Quân phủ này nếu có người chọc giận Quản Thanh Hàn thì cũng chỉ có chú em Quân Khương Lâm này mà thôi. Sau khi người chị dâu xinh đẹp vào ở Quân gia thì cái tên phá gia chi tử quần là áo lụa Quân Khương Lâm này không chịu yên phận, ăn nói lỗ mãng, cử chỉ ngả ngớn khiến cho trong lòng Quản Thanh Hàn chán ghét đến cực điểm. Thi thoảng không nhịn được nàng cũng ra tay giáo huấn hắn vài phen. Vị Quản tiểu thư này không chỉ là tài nữ mà võ nghệ cũng có chút tinh thông, tuy chưa đạt ngân phẩm nhưng cũng là cửu cấp đỉnh phong, xử lý Quân Khương Lâm là chuyện dễ như trở bàn tay. Bất quá tên tiểu tử này không chịu nhốt con lợn lòng lại, hắn cũng biết chị dâu xinh đẹp của mình sẽ không nặng tay lắm nên vẫn lén lút rình mò. Quản Thanh Hàn chịu thua mấy trò lưu manh của hắn đành chỉ biết trốn tránh trong phòng. Hôm nay trời mưa khiến nỗi đau khổ bấy lâu trong lòng nàng sống dậy. Nàng muốn khuây khỏa sự đau thương nên mới đến tòa lương đình này mượn tiếng tiêu để giải bớt ưu phiền, không ngờ tên tiểu tử này vẫn đội mưa mà đến. Đúng là cái đồ t*ng trùng thượng não, lú lẫn mất rồi, chẳng lẽ không biết tu vi của ta là cửu phẩm huyền khí cao hơn ngươi rất nhiều ư? Muốn dạy cho ngươi một bài học cũng chỉ là nhấc tay đuổi ruồi. Vấn đề là ta không muốn kinh động người trong phủ, càng không muốn làm cho lão nhân gia đau lòng chứ ta há sợ ngươi sao?

- Ờ, rãnh rỗi không có việc gì làm nên thổi vài khúc cho đỡ buồn. Chẳng lẽ tam thiếu cũng là hành gia trong chuyện này.

Nghe lời khen của Quân Lâm, trong lòng Quản Thanh Hàn dâng lên nỗi chán ghét, cái thứ quần là áo lượt như ngươi mà cũng biết tiếng tiêu hay hay dở sao? Chẳng qua là mượn cơ hội để đến gần ta mà thôi. Nàng trừng mắt nhìn hắn, để xem thử hôm nay hắn lại có chiêu gì mới đây, cho nên lời nói đáp lễ cũng không kém phần sắc bén. Với trí tuệ của Quân Lâm sao lại không hiểu cơ chứ. Bất quá hắn cũng rất bội phục cô gái đang đứng trước mặt này. Càng hiểu "sâu sắc" thêm về cái tên Quân Khương Lâm này, chả trách người khác khinh thường hắn. Đối với mối thâm tình đến cố chấp của Quản Thanh Hàn, trong lòng hắn cũng có chút kính nể.

- Tiếng tiêu tức tiếng lòng, chuyện cũ đã qua. Đại tẩu nên mở lòng để quên đi tất cả. Tất cả rồi cũng sẽ qua thôi mà.

Quân Lâm ngập ngừng một chút rồi mở lời khuyên nhủ. Quản Thanh Hàn khẽ hừ một tiếng, môi điểm một nụ cười lạnh lẽo, quay mình đi, không thèm để ý tới hắn.

Quân Lâm cảm thấy vô cùng khó chịu, với tính cách của hắn, ngươi không để ý đến ta, việc quái gì ta phải quan tâm đến ngươi. Mỹ nữ à, mỹ nữ thì sao chứ? Chẳng lẽ mỹ nữ thì có thể vênh mặt với ta được sao? Hắn miễn cưỡng ôn tồn nói:

- Vừa rồi mạo muội, đã quấy rầy đại tẩu, xin cáo lui.

Nói xong cười khẽ xoay người bước đi, không chút do dự. Ngươi không để ý đến ông, càng khỏe. Ông tếch về ngủ. Quản Thanh Hàn có chút bất ngờ. Vốn tưởng rằng tiểu tử này lại giở trò bám dai như đĩa, cù cưa lôi kéo thân cận một phen. Không ngờ rằng hắn chỉ nói vỏn vẹn có hai câu, cũng không dây dưa, lập tức rời đi mặc cho mưa như trút nước.

Nhìn bóng dáng của Quân Lâm dần khuất trong màn mưa. Quản Thanh Hàn há miệng thở dốc, định nói rồi lại thôi. Mắt hạnh chợt lóe, nàng bỗng phát hiện rằng hôm nay tiểu thúc tử khác với mọi hôm nhiều lắm. Trước kia tên tiểu tử này trên mặt luôn có nụ cười xấu xa bỉ ổi, ánh mắt lại có chút không thật thà, nhìn ngó láo liên, mỗi khi thấy mình thì chảy nước dãi. Nhưng nhớ lại thần thái, động tác vừa rồi của hắn, hoàn toàn không có nữa điểm lỗ mảng, rất trịnh trọng rất trầm ổn.

Hơn nữa ánh mắt từ đầu đến cuối cũng không có nhìn mình, cũng không hề mày la mắt liếc. Chưa kể bóng dáng hắn rời đi rất đĩnh đạc, bước trong mưa nhưng rất bình tĩnh. Thật sự là hắn đã thay đổi sao? Quản Thanh Hàn trong lòng cười lạnh. Chắc là vì mấy chiêu chai mặt không có tác dụng, nên giờ biến thành bộ dáng chính nhân quân tử để đến thân cận với mình ư? Nàng lẩm bẩm, Quân Khương Lâm ta há có thể để cho ngươi toại nguyện ư? Cho dù ngươi có thay đổi cả ngàn bộ dáng thì trong lòng ta ngươi vĩnh viễn là một tên phá gia chỉ tử hạ lưu vô sĩ bại hoại, không bao giờ thay đổi. Mưa lớn như vậy, ngươi đội mưa tới chỉ để nói với ta hai câu thôi sao? Có quỷ mới tin ngươi. Chắc chắn là trong lòng ngươi có quỷ. Ngươi mà là chính nhân quân tử ư? Phì, ta khinh. Ai dám tin điều đó chứ?Nụ cười trên khuôn mặt của Quản Thanh Hàn trong nháy mắt vụt lạnh như băng. Bất quá tiểu tử này hôm nay thấy ta, trong mắt không hề có nữa điểm vui mừng… Hừ!

(1) Một trong các khúc nhạc mà Giả Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng rất thích. Đây là Khúc ba: UỔNG NGƯNG MI (Hoài công biết nhau).

UỔNG NGƯNG MI

Một bên hoa nở vườn tiên,

Một bên ngọc đẹp không hoen ố màu.

Bảo rằng chả có duyên đâu,

Thì sao lại được gặp nhau kiếp này?

Bảo rằng sẵn có duyên may,

Thì sao lại đổi thay lời nguyền?

Một bên ngầm ngấm than phiền,

Một bên đeo đẳng hão huyền uổng công.

Một bên trăng dọi trên sông,

Một bên hoa nở bóng lồng trong gương,

Mắt này có mấy giọt sương,

Mà dòng chảy suốt năm trường, được chăng?

(2): Trích từ bài Lũng Tây hành của Trần Đào.

Lũng Tây hành

Thệ tảo Hung Nô bất cố thân

Ngũ thiên điêu cẩm táng Hồ trần

Khả liên Vô Định hà biên cốt

Do thị xuân khuê mộng lý nhân.

--Dịch Nghĩa--

Thề quét sạch giặc Hung Nô chẳng tiếc thân

Năm nghìn chiến sĩ mặc áo gấm, đội mũ da điêu vùi xác trong bụi Hồ

Đáng thương cho những bộ xương bên bờ sông Vô Định

Vẫn còn là người trong mộng của chốn xuân khuê.

-- Bản dịch của Ngô Văn Phú --

Thề quét Hung nô, chẳng tiếc thân,

Chết vùi trong cát mấy nghìn quân.

Nắm xương Vô định bên sông lạnh,

Người ở trong mơ - vẫn nhắc thầm.
Chương 39 Huyền đan

Quân Lâm bước thong thả, trong lòng hơi có chút nuối tiếc, vị đại tẩu Quản Thanh Hàn này mới có hai mươi mốt tuổi, là lứa tuổi đẹp nhất của một đời xuân sắc. Không những thế lại còn là một đại mỹ nữ tuyệt sắc thiên hương, nhưng lại cam tâm tình nguyện làm một góa phụ, một vị vong nhân tại Quân Gia. Nếu ở kiếp trước thì chuyện này thật là hoang đường. Nhưng ở thế giới này thì đó là là chuyện quá đỗi bình thường. Đúng là một nỗi bi ai cùng cực. Thế này thì có khác gì cám treo còn heo thì nhịn đói đâu chứ. Nếu ta có thể….Ai da! Trong lòng Quân Lâm vừa chớm có ý nghĩ như vậy, bỗng giật mình cả kinh: Mẹ kiếp,hình như đây không phải là phong cách thường ngày của mình cơ chứ, sao mình lại có ý niệm xấu xa trong đầu đến vậy. Việc này đáng lẽ mình không được nghĩ đến mới phải. Chẳng lẽ là… Ta chửi tổ tông mười tám đời tên rùa đen Quân Khương Lâm nhà ngươi! Đã bảy hồn ba vía đi ăn cơm cúng rồi mà còn ảnh hưởng ta đến vậy. Trong lòng Quân Lâm bực bội chửi bới một phen.

Quân Lâm hậm hực bước vào phòng, ngay cả tiểu la lị ân cần thỉnh an cũng không thèm để ý, cau mày ngồi xuống. Thầm nghĩ từ khi đến thế giới này tự thấy rằng nhất cử nhất động của mình càng ngày càng không thích hợp. Tuy rằng kiếp trước khi mình còn trẻ cũng có những phút giây phóng túng nhưng chỉ là bày trò để tiếp cận mục tiêu mà thôi, nói chung là đóng kịch cả. Tính cách Quân Lâm lạnh lùng và kiêu ngạo, thậm chí có thể nói là lãnh khốc, đôi khi một lúc nào đó được gọi là máu lạnh. Nhưng từ khi sống lại, hắn phát hiện ra tính cách của mình đã dần thay đổi từ khi nào không biết. Quả thật, với thân phận hô phong hoán vũ của tên công tử quần là áo lượt Quân Khương Lâm này, những cử chỉ này cũng có chỗ lợi chỗ hại, hại thì không cần nói nữa còn lợi thì đó là tấm bình phong che đậy tốt nhất. Nhưng trong lòng mình nghĩ thế nào thì chính mình phải hiểu rõ. Tuyệt đối không để cho tính cách của Quân Khương Lâm chiếm lấy thân thể này. Nó chỉ có thể dùng làm cái vỏ bọc che dấu mà thôi.

Duy trì bản tâm, thuận theo ngoại vật. Nhưng thuỷ chung ta vẫn là ta – Lâm Quân Quân Lâm!

Ánh mắt của Quân Lâm loé lên tinh quang, thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu (1). Lâm Quân vô tình, đạp dị thế dưới gót chân.

Trong lòng đã quyết định, nên toàn thân cảm thấy vô cùng thoải mái. Nhớ đến việc đã qua, lấy cái bao vừa mượn gió bẻ măng mà có được trong lòng ra, nhất thời trong lòng vừa động. Thứ đồ vật trong bao vải này đã khiến hai mươi cao thủ dù phải mất mạng cũng phải đoạt được. Tuy không biết ai là người giật dây tạo nên chuyện này nhưng Quân Lâm thừa biết rằng, với thế lực của Đường Gia, thì số người dám giở trò chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mà nếu không phải thứ đồ này vô cùng quý hiếm thì cũng sẽ không có ai dám mạo hiểm đi làm cái chuyện phiêu lưu đến vậy. Mới nghĩ như vậy, Quân Lâm đã cảm thấy vô cùng hiếu kỳ. Vốn định đem trả lại cho Đường gia, nhưng giờ hắn rất muốn mở ra xem rốt cuộc nó là cái thứ quái quỷ gì.

Nghĩ là phải làm, không trái với lương tâm, đó mới là phong cách của Lâm Quân. Quân Lâm đưa tay, roẹt một tiếng, xé toạc bảo vải, bên trong là một hộp gỗ vuông vắn, toả ra một mùi hương thoang thoảng, nắp hộp có những hoa văn tinh tế màu vàng. Loại gỗ này đích thị là gỗ kim ti cực phầm. Hơn nữa, nó được chế tác từ lõi của một cây kim ti. Cái hộp này cực kỳ xa xỉ. Mở nắp hộp, tức thì mỗi cỗ khí thanh hàn toả ra. Bên trong hộp gỗ lại có thêm một một hộp ngọc trắng ngà, chạm vào thấy lạnh như băng, đúng là cực phẩm hàn ngọc. Từ màu sắc, chất liệu của khối hàn ngọc này có thể nói đây là một vật có trị giá liên thành.

Quân Lâm hít một hơi lạnh. Rốt cuộc đây là vật gì mà trọng yếu đến vậy? Phải dùng đến hộp ngọc trân quý cỡ đó để chứa. Quân Lâm cẩn thận mở hộp ngọc, đập vào mắt là một khối hình tròn được bọc bằng một tấm da thú màu sắc sặc sỡ, tản ra một vẻ sáng bóng kỳ dị. Tiếc là Quân Lâm không có tý kiến thức nào về tấm da thú này nên cũng giống như thằng mù thưởng hoa, chẳng thấy gì đặc biệt cả. Nhưng nếu đổi lại là một người hiểu biết thì giờ này chắc đã lăn đùng té xỉu: đây chính là da của của cửu cấp huyền thú. Cửu cấp huyền thú có thể nói là tương đương với Chí tôn thần huyền. Bất kỳ thứ nào trong số hộp gỗ kim ti, cực phẩm hàn ngọc, da của cửu cấp huyền thú cũng đều là bảo vật vô giá. Nhưng mà ba thứ đó lại để dùng làm đồ đóng gói. Thánh thần ơi, người còn có mắt không đây?? Thật lãng phí mà.

Quân Lâm cầm cái vật được bọc trong lớp da thú. Bên trong dường như là một khối tròn cỡ quả bóng bàn. Lột tấm da thú ra, Quân Lâm không khỏi thất vọng khi nhìn thấy nó. Đó là một vật cổ quái màu đỏ sậm gần ngã sang đen. Giống như đá mà không phải đá, gần như ngọc mà không phải ngọc, dùng sức mà bóp thì dường như có sự đàn hồi. Nếu nhìn sơ qua, thì trông nó cũng rất bình thường không có gì khác lạ. Đột nhiên, tâm niệm của Quân Lâm vừa động, trong đầu linh quang chợt loé, bàng hoàng thốt lên:

- Huyền đan??

Tuy chưa thấy hình dáng cụ thể của huyền đan, nhưng đâu cần ăn thịt heo mới biết heo chạy. Quân Lâm biết đây chính là của báu, chỉ có huyền thú cấp ba trở lên thì trong cơ thể mới có huyền đan. Khoả huyền đan này với thế lực và thực lực của Đường gia mà giấu như mèo giấu ***, lại còn có người dám động thủ trên đầu Thái tuế, dám đập muỗi trên đầu lão hổ thì chắc chắn đây không phải là một khoả huyền đan bình thường, chí ít cũng phải trên cấp bảy. Thậm chí có thể còn cao hơn.

Quân Lâm không hề biết rằng, khoả huyền đan này, Đường lão gia Đường Vạn Lý đã đổi cái giá cực lớn mới có được. Huyền đan của Cửu cấp đỉnh phong huyền thú Kim Sí Hổ bên trong chứa năng lượng cực kỳ khổng lồ. Viên huyền đan này đối với huyền giả cấp thấp mà nói do không thể dẫn phát năng lượng nên hầu như nó không có tác dụng. Nhưng khi tu luyện huyền khí hơn địa cấp phối hợp với một số điều kiện kích phát là có thể hấp thụ năng lượng bên trong huyền đan mà sử dụng. Về phần hấp thụ nhiều hay ít thì còn tuỳ thuộc vào thiên phú của từng người. Nhưng huyền khí tu luyện đến cảnh giới địa huyền, mỗi một bước tiến là một bước khó, mà viên huyền đan này có thể khiến một cao thủ địa huyền sơ giai trực tiếp đạt đến cảnh giới thiên huyền. Vật này đối với huyền khí tu luyện giả mà nói đó là bảo vật trân quý vô cùng.

Từng biết rằng, muốn giết một con huyền thú cấp tám là chuyện cực khó, huống chi muốn lấy được huyền đan cửu cấp đỉnh phong huyền thú. Nói chung đó là một chuyện còn khó hơn lên trời. Một vị cường giả chí tôn thần huyền có thể đánh bại cửu cấp huyền thú nhưng muốn giết chết thì có hai vị chí tôn thần huyền liên thủ cũng chưa chắc làm được. Sức mạnh và tố độc của huyền thú cấp chín có thể dùng hai chữ khủng bố để hình dung. Đánh không lại thì dọt, mà đã chạy thì bất kỳ ai cũng khó lòng mà ngăn được. Huống chi Kim Sí Hổ là huyền thú có khả năng bay lượn? Ngay cả nghĩ cũng không dám chứ đừng nói là làm. Năm đó Đường Vạn Lý tình cờ phát hiện viên huyền đan này trên người một vị cường giả chí tôn thần huyền. Liền xuất toàn lực, đổi mười mấy mạng cao thủ địa huyền ngọc phẩm và toàn bộ cao thủ thiên huyền mới có được nó.

Tạm thời không cần đề cập đến vị chí tôn thần huyền kia làm sao mà có được viên huyền đan này. Nhưng nếu cho rằng nó là vật trên đời này có một thì cũng hơi nói quá, có thể khẳng định nó không chỉ một mà ít nhất có không quá ba viên trên thế giới này. Sở dĩ Lý Du Nhiên rất cần viên huyền đan này vì hắn rất cần thiết phải sử dụng nó. Nhưng hắn thật sự không ngờ, từ mấy năm trước nắm được tin tức, rồi bắt đầu bày mưu tính kế, mua chuộc người trong Đường Phủ, cài đặt nội tuyến, thiên tân vạn khổ do thám tin tức, cách đây ba tháng mới biết viên huyền đan này cất giấu ở chỗ nào. Nhưng do Đường lão gia không hề cất bước khỏi cửa, bên người luôn có bốn vị hộ vệ nhất đẳng cao thủ, nên vẫn chưa có cơ hội. Mà lần này lại có được một cơ hội trời cho. Đường lão gia xuất môn lại mang theo ba vị cao thủ. Cộng với trời bỗng nổi mưa to gió lớn, thiên thời địa lợi nhân hoà đều có đủ, trong ứng ngoài hợp cùng nhau hành động. Lý Du Nhiên phái ra một cao thủ dẫn dụ cường giả còn lại của Đường phủ, sau đó lệnh cho hai mươi người khác lặng lẽ lẻn vào, cùng với nội tuyến hành động. Rốt cuộc tuy đắc thủ nhưng hai mươi cao thủ cũng đã hân hoan về uống trà với ông bà. Cho đến lúc này, mọi việc có thể xem là rất thành công. Hai mươi mạng con người để lấy viên huyền đan này không thể nghi ngờ rằng là vô cùng có lợi. Đáng tiếc rằng, trước khi giơ hai ngón tay hình chữ V thì đụng phải Quân Lâm…

Suy nghĩ bao năm, bày mưu tính kế, tất cả đều là mò trăng đáy nước, dã tràng xe cát biển Đông.

Vì hắn, vì cái tên quần là áo lụa Quân Khương Lâm.

Bây giờ có thể hiểu được trong lòng Lý Du Nhiên buồn bực cỡ nào.

(1): Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Thánh nhân bất nhân, dĩ bách tính vi sô cẩu. [trích Đạo Đức Kinh,
Chương 40 Kinh thành chấn động

Tất nhiên hiện giờ Quân Lâm không biết vật trong tay mình vốn là nghịch thiên bảo bối, lúc này hắn chính là đang rầu rĩ nếu trả lại nó cho Đường gia thì phải dùng lý do gì mới có thể giải thích được tại sao thứ này lại ở trong tay mình?

Nếu không trả lại cho Đường gia mà giữ lại thì mình cũng không biết nó có lợi gì?Thậm chí ngay cả nó là vật gì cũng không xác định được thì cũng không thể biết được giá trị của nó ra sao. Suy nghĩ nữa ngày cũng không được chủ ý nào hay hắn liền thuận tay đem huyền đan bọc lại, bỏ vào hộp ngọc lại dùng kim ti đàn hạp bao lại, cầm ở trong tay khẽ lắc lắc rồi tiện tay đặt ở đầu giường, nằm nghĩ một lúc hắn liền lấy chiếc gối úp lên. Đây cũng không phải là do Quân Lâm ý thức được đây là vật quý phải giữ ở gần mình để bảo quản mà chỉ là hắn từng nghe mùi hương của gỗ kim ti có lợi cho giấc ngủ. Tích xưa có người lấy hộp bỏ ngọc(1) khiến thiên hạ chê cười lại không biết hôm nay còn có Quân Lâm, cũng coi như hậu sinh khả úy.

Màn đêm buông xuống, mưa cũng bắt đầu ngớt. Đường Vạn Lý lão gia tử, mái tóc bạc của lão như muốn dựng lên, khóe miệng cắn chặt tới sùi bọp mép, tức giận tới điên cuồng. Mang tức giận đi tìm Lý gia cùng Mạnh gia để gây phiền toái, tới Lý gia thì bị người ta dùng thủ đoạn mềm dẻo đuổi đi, tức lại càng tức đi tới Mạnh gia náo loạn tới gà bay chó chạy, nhưng phát tiết xong thì trời lại nổi mưa to. Thấy rằng không thể trở về nhà được, Đường lão gia tử lại đem Mạnh gia phát tiết một phen,đem từ nhỏ tới lớn của Mạnh gia rủa xả một trận. Chính là lúc đang hăng hái phát tiết thì trong nhà có người hộc tốc tới bẩm báo, nhà có trộm viếng thăm. Nhất thời, Đường lão gia tử liền cảm thấy đầu nổ cái oành, khí huyết bốc lên tận não. Chính mình chạy đi tìm người khác phiền toái không ngờ nhà mình lại bị người khác lục lọi lấy đồ. Thế mới hay, khi mình chạy tới nhà người khác thì trong nhà mình cũng đã bị người khác tính kế xâm nhập, đã thế lại còn bị nội ứng và ngoại công cùng lúc khiến cho cả nhà loạn thành một chùm. Không cần hỏi bị mất cái gì, Đường lão gia tử cũng đã đoán biết vật đó chắc chắc phải là vật cực kỳ quý trọng, bằng không cũng tuyệt đối không tới thông báo khi trời mưa to gió lớn như thế này. Mà vật trọng yếu của mình, nếu nói về giá trị thì quý nhất chính là viên Huyền đan kia.

Mặc dù đã đoán ra, nhưng lão gia tử vẫn ôm một tia hy vọng, chỉ cần không phải Huyền đan bị trộm, cái khác đều không sao cả, đáng tiếc chính là điều lão sợ nhất đã xảy ra, chính là Huyền đan đã bị trộm. Hai mắt lão gia tử như tối xầm lại, xém chút nữa thì té xỉu. Từ khi có được thứ này Đường Vạn Lý đã biết đó là bảo bối, chỉ cần hậu bối của lão chuyên cần tu luyện, đem tu vi huyền khí tăng tới cảnh giới địa huyền, chình là cho dù mình đã già thế nào cũng có thể mời mấy thiên huyền cao thủ thậm chí là chí tôn thần huyền cao thủ đến tương trợ, lợi dụng khỏa huyền đan này đem hậu bối của mình đề thăng tới cảnh giới thiên huyền cao thủ. Chỉ cần có một vị thiên huyền cao thủ tọa trấn thì Đường gia chí ít cũng là trong thời gian mà thiên huyền cao thủ còn sống cũng sẽ an toàn. Mà chính bản thân lão vốn đã già, dù có dùng khỏa huyền đan để tăng tu vi lên cũng không có khả năng sống lâu hơn. Chỉ có đạt tới Chí tôn thần huyền cảnh giới mới có thể tự kéo dài tuổi thọ, mà bản thân lão chắc chắn không có loại thiên phú đó, cho dù có ăn bảo vật hiếm có cũng không thêm nhiều hy vọng.

Nhưng mà, ước mơ luôn là mơ ước vĩnh viễnkhông theo kịp với thực tế, hai nhi tử của lão, một kẻ vô năng còn một kẻ thì có khả năng thiên phú nhưng lại là thiên phú về văn không phải võ, huyền khí tu luyện tới cửu cấp liền dừng lại ngay cả ngân cấp cũng không đạt được, tuy ở quan trường cũng coi như là thuận buồm xuôi gió, nhưng nếu không có cao thủ tuyệt đỉnh tọa trấn, thời gian tới phú quý sinh tử của gia đình mình đều phụ thuộc vào người khác, dù sao cảm giác đó cũng không dễ chịu mấy. Tuy rằng văn hay võ đều do hoàng đế quản lý, nhưng chỉ cần trong gia tộc xuất hiện một vị cường giả thiên huyền thì hoàng đế muốn đối phó hắn cũng phải tỉ mỉ suy tính trước đã.

Đường lão gia tử không còn cách nào khác là thầm cầu khấn đời tiếp theo, mang mong muốnký thác lên mấy đứa cháu. Cuối cùng cũng khiến cho lão gia tử vui mừng chính là mấy đứa cháu xác thực có mấy người thực lực rất khá, ngoại trừ Đường Nguyên có chút ăn chơi bên ngoài thì ba đứa cháu còn lại đều rất trọng thực lực, đối với huyền khí tu luyện cũng rất chuyên cần. Điều này khiến Đường lão gia tử cảm thấy an lòng, mong muốn trong vòng mười năm tới trong đám cháu mình có một kẻ đạt tới Địa huyền cảnh giới, mà chính là thân thể của hắn còn tốt, có thể giúp cho Đường gia an ổn thêm chục năm nữa. Nếu là khỏa huyền đan dùng cho cháu của hắn, tin tưởng hiệu quả sẽ rất tốt, nếu thuận lợi thì ít nhất trong vòng một trăm năm, Đường gia vô luận có làm quan trong triều hay không cũng không phải sợ hãi. Đó là mong đợi lớn nhất của lão cho nên bao nhiêu năm không ngừng vất vả đêm một vài dược liệu phụ trợ góp nhặt giúp đỡ mấy tôn tử tuy niên kỷ còn thấp cũng thành công đạt tới cảnh giới ngân phẩm, chỉ cần qua thời gian nữa là có thể đạt được điều kiện ai ngờ tới thời điểm mấu chốt thì hy vọng lại bị trộm mất.

Đường Nguyên chính là đang dùng cáo mượn oai hùm, cầm lấy một trăm năm mươi vạn lượng ngân phiếu níu áo Mạnh Hải Châu đòi chuộc kiếm cùng bảo ngọc,nhưng Mạnh Hải Châu biết lấy đâu ra, cho nên vội vàng vái vài cái mà trên mặt mồ hôi cũng không ngừng tuôn ra. Đang lúc không biết làm sao, Đường lão gia tử liền phát ra mệnh lệnh lập tức trở về nhà, còn tên mập mạp Đường Nguyên còn đang lải nhải liền đạp cho một cước, lòng lão như lửa đốt muốn thật nhanh trở về. Đường Nguyên thấy thế vội rống to, trong vòng ba ngày nếu không mang ngọc bội cùng bội kiếm trả lại thì sẽ mời Hoàng đế bệ hạ làm chủ, những lời này khiến Mạnh Hải Châu sợ tới tè ra quần.

Đương nhiên, Đường Nguyên nói nhiều một câu liền bị Đường Lão gia tử đạp cho lăn qua lăn lại. Vội vội vàng vàng chạy về nhà, Đường lão gia tử thực sự vô cùng tức giận, toàn bộ thị vệ tinh nhuệ của Đường gia đều được phái ra, phát động tìm kiếm. Đối với mười sáu cỗ thi thể cùng với sáu kẻ chết bất đắc kỳ tử tìm được tại đầu phố, Đường lão gia tử liền ra lệnh bảo tồn thật tốt, trừ mỗi ngày tìm hiểu để xác nhận thì còn canh theo dáng vẻ để vẽ thành hình, sau đó cho Hình Bộ phát công văn treo giải mười vạn lượng cho ai biết lai lịch của bọn họ. Về phần vài tên nô tài trong nhà trốn đi, lại treo thưởng gấp đôi, thề tìm ra được người đứng đằng sau vụ việc này.

Chỉ trong một ngày, toàn thành rung động.

Mà sau ba ngày là cả quốc gia rúng động.

Cùng lúc đó, Lý Du Nhiên cùng Lý gia không hề có động thái gì, chỉ giống như bắc ghế ngồi xem kịch nhưng trong bóng tối lại ngấm ngầm điều tra. Lý Du Nhiên đối với những người biết chuyện này đều nghiêm mật kiểm tra, chỉ cần có hoài nghi liền dụng hình tra tấn, tất cả các loại cực hình liên tục được sử dụng, thà giết lầm nghìn người cũng không bỏ sót một tên. Cần thiết nhất là phải tra ra rốt cục thì kẻ đối nghịch với hắn là ai, chỉ dùng hai ngày mà phần lớn những kẻ trong cuộc đã chịu không nổi cực hình mà mất mạng. Song song với việc đó thì thế lực ngầm của Lý gia cũng âm thầm điều tra trên diện rộng.

Các đại gia tộc trong kinh thành đều loáng thoáng cảm thấy được một số chuyện không tầm thường, một bên co cụm nghiêm mật phòng ngự để giữ mình, tránh nhập vào cái dòng suối ngầm đang chảy một bên lại phái thám tử điều tra xem Đường gia đã xảy ra chuyện gì?

Trong lúc nhất thời, toàn bộ kinh thành đều phong vân khởi dũng, các thế lực ngầm bắt đầu hành động. Nhà tù Hình bộ đột nhiên chật ních, mà toàn bộ lực lượng mà Đường gia sở hữu đã ra tay, trực tiếp tạo thành một cơn địa chấn ở kinh thành khiến người người đều bất an.

Việc không tìm ra được một tin tức gì khiến cho Đường Vạn Lý lão gia tử lòng càng nóng như lửa đốt, mỗi ngày đều cực kỳ tức giận mà Lý Du Nhiên tuy vẫn thể hiện nét mặt bình thường nhưng trong mắt lại lạnh như băng, như thể cất giấu hai con rắn độc trong đó tùy thời có thể lao ra nhẹ thì mất mạng mà nặng thì toàn gia bị diệt.

Nhưng mà kẻ duy nhất chiếm được tiện nghi là Quân Lâm lại chẳng biết chút gì, còn đang trong mộng đẹp, buổi tối ôm hộp Kim Ti đi ngủ quả thật là tuyệt diệu,nguyên lai tác động của nó với giấc ngủ thật kỳ diệu… Đọc Full tại VietWriter.Vn

Thậm chí trong đầu còn đang mang suy nghĩ kỳ quái chính là nghĩ về một vị nữ tử đã có chồng đó chính là vị đại tẩu ở góa của hắn.

(1)Điển tích: người nước Sở sang nước Trịnh bán ngọc, trong tráp dựng đầy những trang sức quý giá, nhưng người nướcTrịnh chỉ mua cái tráp mà trả lại ngọc, ví với người thiển cận, không biết nhìn xa trông rộng)
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom