• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

Full Ngoan... Anh Yêu Em (1 Viewer)

  • Chương 54

Ba năm sau, một sáng sớm tràn ngập ánh nắng.

Đồng Yên mở mắt, theo bản năng nhìn sang bên phải một chút rồi mỉm cười.

Không có bất ngờ gì xảy ra, con trai bảo bối của hai người lúc này đang ngoan ngoãn nằm ngủ trên ngực Lăng Khiên, cánh tay nhỏ bé mập mạp ôm lấy cổ anh. Hai soái ca một lớn một nhỏ vẫn đang say giấc.

Cô duỗi thẳng lưng một cái, đi qua hôn lên mặt hai cha con họ mỗi người một cái rồi hai người kia đồng loạt nhíu mày, cô bật cười suýt nữa cười ra tiếng. Cô đắp lại chăn cho họ rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng đi chuẩn bị bữa sáng.

Lăng Khiên bị tiếng sột soạt trên ngực làm thức giấc. Anh không có mở mắt, đem cái tiểu tử đang bò trên bụng mình bắt lấy rồi ôm chặt, cảm giác được con giãy dụa thì anh nhíu mày, khẽ mở mắt ra cúi đầu nhìn con. Nhìn thấy hai mắt con trai nước mắt lưng tròng, trong lòng anh mềm nhũn nên buông cánh tay ra rồi kê dưới đầu, cưới híp mắt nhìn con trai lại bò lên bụng mình lần nữa, ngồi phía trên và lại không an phận giãy dụa.

Qua mấy phút đồng hồ, anh bị con hành hạ đến sắc mặt trắng bệch, một tay giơ ra tóm lấy tiểu tử kia, ép về phía trước rồi kẹp dưới cánh tay mình nói: “Lăng tiểu mập, sáng sớm dậy con lại ngứa da rồi đúng không?”

Lăng tiểu soái ca đối với ba rất bất mãn, khẽ nhướng máy cố nhíu một cái rồi hướng ra cửa bắt đầu gọi: “Mẹ ~”

Tiểu tử họ Lăng chưa gọi xong hai tiếng “mama” đã bị Lăng Khiên nhanh chóng bịt miệng, sau đó hướng cậu bé trợn mắt: “Không cho gọi viện binh. Đàn ông phải có phương pháp giải quyết của đàn ông. Đồng ý với lời ba thì mở to mắt ra nhìn đi.”

Tiểu soái ca rất phối hợp mở trừng hai mắt, và bàn tay to đang bịt lấy miệng cậu nhanh chóng rời đi. Cậu bĩu môi, trong mắt nhoáng cái đã tràn đầy nước.

Lăng Khiên nhìn con bộ dáng đáng thương phải chịu ủy khuất lớn thì đau lòng, giơ tay lên giúp con lau nước mắt, ôm con rồi hôn một lần từ đầu đến chân. Anh nghe tiếng cười khanh khách không ngừng của Lăng tiểu mập mới một lần nữa đặt con trên bụng mình, thằng bé lại cao hứng phấn chấn giày xéo dạ dày anh. Anh cắn răng nói: “Tiểu mập mạp, nếu không phải con có đôi mắt to tròn xinh đẹp giống hệt vợ ba, ba đã dạy dỗ con vô cùng vô cùng tốt.”

Đáp lại lời anh nói là Lăng tiểu mập của chúng ta nhấc mông lên rồi ngồi mạnh xuống bụng anh, Lăng Khiên mãnh liệt hít vào một hơi, sau đó nghe thấy giọng nói êm ái.

“Lăng Mặc Dương, tại sao con lại khi dễ ba mình rồi hả?”

Lăng Khiên trên mặt lập tức mỉm cười, trong khi tiểu soái ca trong mắt nhanh chóng hiện lên tia bối rối. Cậu quay đầu, xoay người, cực kỳ cứng nhắc từ trên bụng Lăng Khiên bò xuống rồi xiêu xiêu vẹo vẹo chậm chạp đi đến trước mặt Đồng Yên. Trước khi cô kịp nói ra một câu nữa, thằng bé đã vươn tay, làm nũng: “Mẹ, ôm một cái.”

Đồng Yên thở dài, nhẹ nhàng ôm lấy con. Thấy Mặc Dương trực tiếp đem mặt chôn ở cổ mình thì không đành lòng nói thêm gì nữa. Cô ngồi xuống giường, hai tay đặt lên bụng chồng mình xoa xoa: “Anh không thể lúc nào cũng chiều con như thế được. Anh đau lắm à?”

Lăng Khiên cúi đầu khẽ cười, đứng dậy đem cả hai mẹ con ôm vào lòng: “Không sao đâu. Hai cái mông tròn của Tiểu mập mạp mềm mại lắm ý.”

Đồng Yên trừng mắt lườm chồng một cái: “Sau này anh đừng gọi con là Tiểu mập mạp nữa. Con nó không thích nghe đâu.”

Lăng tiểu soái ca nghe được lời nói của Đồng Yên thì không ngừng đật đầu, tỏ vẻ tán thành.

Lăng Khiên cười lớn, nhận lấy con từ trong ngực Đồng Yên, hôn mạnh lên hai cái má bầu bĩnh của con nói: “Nam tử hán đại trượng phu không câu nệ tiểu tiết, phải dũng cảm chấp nhận thực tế. Mập thì có làm sao, dù có mập nữa cũng là một soái ca ngất trời.” Nói xong trực tiếp ôm con đi vào phòng vệ sinh.

Đồng Yên lắc đầu cười cười rồi thu dọn phòng. Khi đi ngang qua phòng vệ sinh, nghe được hai cha con nhỏ giọng nói chuyện.

Con nói: “Ba, ba thật lợi hại!”

Cha nói: “Tất nhiên, như thế mới có thể nắm được phương hướng trong tay.”

Đồng Yên nghi ngờ đẩy của nhìn, cảnh tượng trước mặt làm cô choáng váng không thể cất nổi lên lời.

Hai kẻ dở hơi một lớn một nhỏ đang đứng trước bồn cầu đi tiểu. Lăng Khiên nắm tiểu đệ đệ trong tay mình rồi kiêu ngạo biểu diễn cho con xem. Trong khi Lăng tiểu soái ca của chúng ta thì vẻ mặt sùng bái và kính ngưỡng vô hạn nhìn cha mình.

Nhìn thấy cô, hai soái ca rất nhất trí lộ ra nụ cười sáng lạn.

Lăng Khiên nói: “Bà xã, anh yêu em.”

Lăng tiểu soái ca nói: “Mẹ, con cũng yêu mẹ.”

Từ phòng vệ sinh đi ra, Đồng Yên đỏ mặt đi nhanh về phòng bếp. Cô cảm thấy cái vấn đề về đạo sinh con này, cô cần thiết phải nói chuyện một chút với Lăng Khiên nên phụ giúp cô như thế nào.

Ban ngày, Đồng Yên vừa trông con vừa viết kịch bản. Một năm trước đây kể từ khi kịch bản của cô được chuyển thể thành phim chiếu bóng đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi, từ đó nghề nghiệp của cô là biên kịch. Nhưng hiệu lực của cô là ở công ty Viễn Đông của chồng mình nên công việc, thời gian công tác, địa điểm làm việc của cô vô cùng thoải mái. Trừ hội nghĩ mỗi tuần một lần thì trên căn bản cô làm việc ở nhà. Thật ra thì Lăng Mặc Dương căn bản không cần người trông nom, thằng bé hiểu chuyện, ngoan ngoãn, trừ việc làm những đồ chơi bằng điện chạy trong nhà chia năm xẻ bảy thì không có bất kỳ ham mê tiêu cực nào.

Lăng Khiên mua cho cậu nhóc toàn những máy bay điện, ô tô điện siêu đẹp, cực hoàn hảo. Bất quá làm cho hai vợ chồng tặc lưỡi hít hà chính là thỉnh thoảng có một, hai món đồ chơi bị Mặc Dương tháo dỡ ra hoàn toàn. Nếu như tâm tình vui vẻ thì cậu nhóc sẽ lắp lại như cũ, hơn nữa còn hoàn toàn giống với hình dáng ban đầu của vật đó. Vì thế mà hai người cảm thấy, con mình khi lớn lên nhất định sẽ là một kỹ sư cơ giới.

Sáu giờ tối, Lăng Khiên đúng giờ về nhà ăn cơm. Sau khi ăn cơm xong anh đi rửa bát, Lăng tiểu soái ca đứng trên cái ghế nhỏ giúp ba úp bát. Một lớn một nhỏ phối hợp với nhau tương đối ăn ý.

Khi lần đầu thấy con cầm chén, Đồng Yên thực sự kinh hãi một phen, muốn ôm con lên thì lại nghe thấy giọng con trai vang lên: “Mẹ, ba nói, là nam tử hán thì phải học làm việc nhà. Vì thế sau này ăn cơm xong thì ba rửa bát, con úp bát.”

Đồng Yên nghe xong thì cảm động vô cùng, hai mắt đỏ hồng. Chồng cô, con cô thật tuyệt vời, cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế gian này.

Buổi tối, Đồng Yên tắm rửa cho con xong rồi ôm con lên giường, kể chuyện xưa cho con nghe. Lăng tiểu soái ca tựa cả người vào trong ngực cô, rất an tĩnh nghe chuyện, bộ dáng thật là ngoan ngoãn.

Lăng Khiên xử lý xong công việc thì trở về phòng ngủ, thấy con nằm trong ngực vợ đã ngủ rồi. Đồng Yên đưa tay lên miệng suỵt, ra hiệu anh đừng lên tiếng. Anh gật đầu, nhẹ nhàng ngồi lên giường, véo véo hai má con, rồi giảm thấp giọng nhẹ nhàng nói với Đồng Yên: “Bà xã, chúng ta sang phòng bên bàn bạc chính sự đi.”

Đồng Yên đỏ mặt, lườm anh một cái: “Dương Dương còn chưa ngủ say. Anh chờ một chút đi.”

Lăng Khiên có chút ủy khuất nhếch miệng, nhìn cô trong chốc lát sau đó nằm vào trong chăn nhìn trần nhà ngẩn người. Anh phải nghĩ ra biện pháp đuổi cái chướng ngại vật này đi mới được.

Ngày thứ hai sau khi ăn cơm tối xong, Lăng Khiên không có giống mọi ngày đi vào thư phòng mà chủ động yêu cầu trông con. Đồng Yên mừng rỡ đáp ứng, đi vào thư phòng an tâm viết kịch bản.

Trong phòng ngủ, Lăng Khiên đem con đặt ở trên thảm, còn mình ngồi ở bên cạnh, rồi móc từ trong một cái túi ra hai cái mô hình máy bay, đặt ở giữa hai cha con. Nhìn hai ánh mắt con trai sáng ngời, anh cúi đầu cười cười nói: “Lăng tiểu mập, chúng ta cùng nhau chơi một trò chơi có được không?”

Lăng tiểu soái hai mắt nhìn chằm chằm mô hình máy báy xinh đẹp có chút không yên lòng đáp: “Trò chơi gì ạ?

Lăng Khiên bóp bóp khuôn mặt mập mạp của con nói: “Trò chơi của nam tử hán.”

Nghe được ba chữ “nam tử hán”, Lăng Mặc Dương đem tầm mắt chuyển về trên mặt ba, đôi mắt to xinh đẹp tràn đầy khốn hoặc.

Lăng Khiên cười nói: “Tiểu mập mạp không phải luôn muốn làm một nam tử hán hay sao? Bây giờ chúng ta sẽ chơi một trò chơi mà nam tử hán thích nhất, đó là đánh cuộc. Bây giờ có hai chiếc máy bay, ba con mình thi nhau xem ai tháo dỡ nhanh hơn. Người thua sẽ phải đáp ứng người thắng cuộc một yêu cầu. Thế nào?”

Lăng Tiểu soái nghiêng đầu suy nghĩ một chút nói: “Yêu cầu gì ạ?”

Lăng Khiển gật đầu tán thưởng, tiểu hài nhi còn biết hỏi trước yêu cầu cơ đấy. Anh hắng giọng một cái nói: “Nếu như ba thắng, bắt đầu từ hôm nay con phải tới phòng riêng của mình ngủ. Một nam tử hán chân chính không thể ngủ cùng với ba mẹ được.”

Lăng tiểu soái ca ngướng mày trầm tư một chút rồi gật đầu nói: “Nếu con thắng, ba sau này không được gọi còn là tiểu mập mạp nữa, cũng không được gọi là Lăng tiểu mập.”

Lăng Khiên cười to hai tiếng nói: “Được, ba đồng ý.”

Mấy phút đồng hồ sau, Lăng Khiên hai tay khoang trước ngực, người tựa vào thành giường, nhìn con trai vẻ mặt như đưa đám ở đối diện, cười giống như hồ ly tinh gian ác.

“Tiểu mập mạp, con thua rồi nhé.”

Lăng Mặc Dương hít hít lỗ mũi, quật cường nhìn ba sau đó đứng lên, vặn vặn hai tay nói nhỏ: “Ba, nhất định là tối nay con phải sang phòng riêng ngủ sao? Con có thể ngủ cùng mẹ một đêm nữa, ngày mai bắt đầu có được không?”

Lăng Khiên nhìn con lắc đầu nói: “Nam tử hán nhất ngôn cửu đỉnh, nói lời phải giữ lời.”

Lăng Mặc Dương quệt mồm, cúi đầu đứng im một lúc rồi nói: “Vậy ba lấy hộ con cái gối đi.”

Lăng Khiên nhổm người dậy, vươn tay với lấy cái gối nhỏ đưa cho con.

Mặc Dương nhận lấy gối rồi ôm vào trong ngực, cửa phòng ngủ liền mở ra. Thấy người đang đi tới, đôi mắt cậu bé nháy mắt tràn đầy nước.

Đồng Yên vốn đang cười, tự nhiên nhìn thấy bộ dáng con trai buồn rầu, lệ nóng vòng quanh mắt thì lập tức cứng đờ cả người, ngồi xuống bên cạnh con, kéo vào lòng đau lòng hỏi: “Dương Dương, sao thế?”

Lăng tiểu soái ca một tay ôm gối, một tay ôm cổ Đồng Yên, tựa vào trong ngực cô hít hít mũi, nghẹn ngào nói: “Mẹ, bắt đầu từ hôm nay con sẽ ngủ riêng.”

Đồng Yên sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Lăng Khiên.

Lăng Khiên mím môi, cúi đầu tránh ánh mắt cô.

Đồng Yên xoa xoa tóc con nói: “Dương Dương vẫn còn nhỏ, chờ con lớn hơn một chút thì mới ngủ riêng.”

Lăng tiểu soái ca nhìn Lăng Khiên một cái, sau đó lắc đầu nói: “Mẹ, con cùng ba đánh cuộc bị thua, nam tử hán dám đánh cược dám chịu thua. Con sẽ mơ tới mẹ.” Nói xong trong mắt cậu lại hiện nước, thơm lên má Đồng Yên một cái, quay lại đi tới bên Lăng Khiên, ôm cổ anh rồi thơm anh một cái, sau đó xoay người ôm cái gối nhỏ đi ra cửa.

Đồng Yên hốc mắt đỏ hồng nhìn con trai thân hình nhỏ bé cô đơn vô hạn mở cửa rời đi, nước mắt chảy ra. Lăng Khiên vẻ mặt cũng căng thẳng, thầm nghĩ cái con thỏ nhỏ chết tiệt kia không biết đã học được tiết mục tuyệt hảo này ở đâu làm mũi anh cũng chua chua.

Đồng Yên cho con ngủ xong trở lại phòng, nhìn Lăng Khiên đã nằm ở trên giường, cô bò lên giường thì lập tức bị anh ôm lấy đặt dưới thân. Khi anh bận rộn vứt bỏ những chướng ngại vật giữa hai người, cô hỏi: “Anh cùng con đánh cuộc gì thế?”

Lăng Khiên dừng lại động tác trên tay, mím môi chỉ chỉ hai cái máy bay trên thảm.

Đồng Yên nhướng mày hỏi: “Tháo dỡ máy bay?”

Lăng Khiên gật đầu.

Đồng Yên có chút kinh ngạc nói: “Anh sao lại có thể thắng con được?”

Lăng Khiên trầm mặc, cúi đầu xuống nhậm lấy một trái anh đào, khàn khàn nói: “Anh đã tập tháo dỡ trước rồi.”

Cả người một trận run rẩy, Đồng Yên một lát sau mới suy nghĩ cẩn thận lời anh nói. Sau khi anh vào trong cơ thể cô thì đồng thời cô không khỏi ai thán cho đứa con trai khả ái, đơn thuần, thiện lương của mình.

Tại sao con lại có một người cha phúc khắc, vô sỉ như vậy chứ?

---Toàn Văn Hoàn---
 
Advertisement
Last edited:

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom