Full Dạy Baba Phản Diện Làm Người (1 Viewer)

Advertisement
Advertisement
  • Chương 112: C112: Ngoại truyện 34sai thời điểm

Lúc đánh nhau, Giang Dực chưa bao giờ quan tâm đối phương có mấy người, dù sao thì bất kể đối phương có bao nhiêu người cũng không phải là đối thủ của anh.

Anh là khách quen của cục cảnh sát, cảnh sát quanh năm tiếp đón anh không chỉ cảnh cáo anh một lần, khuyên anh học tập cho giỏi.

Học tập?

Học cái con khỉ.

Tri thức trong sách vở đơn giản như vậy mà còn phải học?

Thứ liếc mắt nhìn là biết, quả thật là lãng phí tinh thần và sức lực.

Khi đó sân trường lưu hành một câu nghe vô cùng đau xót “Mặc dù tôi hút thuốc uống rượu nhưng tôi vẫn là học sinh tốt”, Giang Dực rõ ràng là thản nhiên hơn nhiều.

Anh hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, ẩu đả, nhưng trong lòng anh rõ ràng, trong mắt thầy cô anh chính là học sinh hư hỏng, không cứu nổi nữa.


Đáng tiếc là mẹ anh không hiểu, ép anh làm tất cả những chuyện anh không muốn làm.

Ví dụ như, nhất định phải ép anh nhận tổ quy tông.

Nhận tổ quy tông? Đời này nếu như anh thật sự nhận tổ quy tông theo tâm ý của mẹ anh thì anh liền cùng họ với tên khốn kia.

Mặc dù cuối cùng anh thật đúng là con mẹ nó cùng họ với tên khốn kia.

Có thể cứu hay không Giang Dực hoàn toàn không quan tâm, điều anh quan tâm là làm thế nào mới có thể vào được quán bar xa hoa trụy lạc kia.

Quán bar hạn chế trẻ vị thành niên, nhưng lại vừa khéo như vậy, anh chỉ thiếu mấy tháng.

Anh đứng ở cửa quán bar, nhìn người muôn hình muôn vẻ ra ra vào vào, càng ngày càng cảm thấy nơi này thích hợp với mình.

Mãi đến sau đó, anh ở bên ngoài quán bar nghe được giọng nói nũng nịu của một cô bé.

“Anh Dịch? Anh Dịch Khiêm? Anh trai?”

Anh nghe thấy thì đột nhiên cười lên. Nhóc con đến quán bar, lại không gánh vác được nguy hiểm sau khi bị người lớn phát hiện.

Dưới đèn đường, nhìn cô gái ranh mãnh kia, trong lòng anh ngứa ngáy.

Dù sao cũng là bạn học, làm quen một chút.

Anh thề với trời, anh thật sự chỉ muốn làm quen một chút, trêu ghẹo cô một chút.

Anh thậm chí còn không kịp phản ứng lại Dịch Khiêm mà cô bé kia gọi là Dịch Khiêm trong trí nhớ của anh.


Cũng không ngờ tới cô gái nhỏ mà anh muốn làm quen, trêu đùa một chút lại là con gái của Hoắc Tùy Thành.

Anh hạ quyết tâm sửa chữa thì thế nào, còn không phải bị trị đến mức suýt chút nữa không kịp thi đại học?

Tên khốn kiếp có tiền có thế.

Thế là anh cúi đầu nhận tên khốn kiếp làm bố, gọi người đàn ông mà anh từ nhỏ đã thù hằn trong lòng là bố.

Từ đó thay hình đổi dạng, nhảy một cái từ tên lưu manh ở tầng lớp thấp nhất trở thành tinh anh du học, tân quý của giới kinh doanh.

Nhưng thật ra những điều này đều không quan trọng, quan trọng là anh muốn biết, nếu như mình một lần nữa xuất hiện trước mặt cô gái nhỏ mà mình nhớ nhung trong lòng mười năm thì cô ấy còn có thể nhận ra mình hay không.

Anh nghĩ, nếu như gặp lại, anh nhất định phải trêu chọc cô gái nhỏ kia, còn nhớ rõ người đầu tiên thổ lộ với em không?

Nhưng khi anh thật sự một lần nữa đứng trước mặt cô gái nhỏ, anh phát hiện ra anh không còn là tên lưu manh năm đó, mà cô gái nhỏ cũng không phải là cô bé ngây ngô của năm nào.

Anh không muốn chỉ chơi đùa với cô.


Lời nói đùa lúc trước, anh muốn làm thật.

Tình cảm thì chú trọng đến việc tiến hành theo chất lượng.

Câu nói này rốt cuộc là con mẹ nó ai nói nhảm vậy?

Kết quả của việc tiến hành theo chất lượng chính là trái cây đó bị tên khốn Dịch Khiêm hái được.

Lúc trước anh nên mặt dày một chút, làm việc khốn kiếp một chút, làm người khốn nạn một chút, có lẽ người tiếc nuối cuối cùng cũng không phải là mình.

Anh từng nhìn thấy dáng vẻ đẹp nhất của Hoắc Tiểu Tiểu, ở trong tiệm áo cưới, xa xa nhìn thấy, cách một con phố một lần.

Sau đó buổi tối trước khi cô kết hôn, anh ngồi trong xe, ở bên ngoài Hoắc Công Quán, hút thuốc cả một đêm.

Từ đó về sau, trong rất nhiều đêm, anh đều gặp Hoắc Tiểu Tiểu trong mơ, ở đó cô ở trước mặt mình, gọi anh: “Anh Giang? Anh Giang Dực? Anh trai.”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom