Hot Đan Đại Chí Tôn (3 Viewers)

Advertisement
Advertisement
  • Chương 1686-1689

Chương 1686 Tai họa

Thế nhưng nghĩ lại, lão tổ tông bên trong để lại thực lực rất mạnh, Bán Thánh cùng Niết Bàn cảnh giống như không có gì khác biệt.

- Ta vô ý mạo phạm, sau khi giao ra ngọc phù, xin tiên tổ cho phép ta rời khỏi.

- Có thể.

Trong cung điện truyền đến thanh âm.

Tam trưởng lão thở phào, giao ngọc phù ra, một mực cung kính đưa đến trước mặt cửa điện.

- Xin hỏi tiên tổ, ngài còn có phân phó gì?

- Giúp ta một việc.

Thanh âm trong điện lại nổi lên, giống như lại thay đổi.

- Ngài cứ nói.

Tam trưởng lão thầm nghĩ lại có ba vị tiên tổ?

Tuy nhiên vị tiên tổ này vẫn rất khách khí.

- Ngươi tự mình phế bỏ hai tay hai chân.

- A?

Tam trưởng lão ngẩng đầu, còn tưởng rằng mình nghe lầm, lại đột nhiên nhìn đến vết nứt chỗ cửa điện lại có nửa gương mặt nằm sấp ở đó, dọa đến hắn đều khẽ run rẩy, nhưng thời điểm định thần nhìn sang, gương mặt kia lại cười.

Khương Phàm bỗng nhiên đẩy cửa điện ra, đứng ở trước mặt hắn, cười ha ha một tiếng:

- Lão tặc, nhận ra ta không?

Tam trưởng lão bỗng nhiên biến sắc:

- Khương Phàm??

Kiều Vô Hối bỗng nhiên đập ra, Thiên Hoàng gáy to, liệt diễm cuồng kích, Tam trưởng lão vội vàng không kịp chuẩn bị, bị hoàng viêm bao phủ.

Tiếng kêu đau đớn thảm thiết vang vọng dưới tầng chót trong vực sâu.

Khương Phàm, Kiều Hinh đi tới, nhìn Tam trưởng lão bị đốt lăn lộn đầy đất:

- Vạn Đạo Thần Giáo phục vụ không tệ lắm, lại còn đưa hàng tới cửa.

- Khương Phàm?

Đám tán tu đều quỳ ở nơi đó mộng, nơi này không phải mộ của lão tổ tông sao? Làm sao lại có Khương Phàm xuất hiện!

- Ngươi đưa lễ lớn như vậy, ta đều phải cân nhắc xem có phải ở chỗ này chờ lâu một một thời gian hay không.

Khương Phàm hài lòng vuốt vuốt ngọc phù, nhìn Tam trưởng lão, hai mắt tỏa sáng.

- Ngươi là ai? Tình huống nơi này là như thế nào?

Tam trưởng lão chật vật nằm rạp trên mặt đất, gian nan ngẩng đầu nhìn lão nhân lạnh lùng trước mặt, cũng đều ngây người như nhứng tán tu kia, chết tiệt, chuyện này rốt cuộc là thế nào?

- Ta họ Kiều, tên Vô Hối. Cũng họ Khương, tên Thủ Linh.

Kiều Vô Hối một chân đạp ở ngay ngực hắn, giống như một ngọn núi đá, tiếng tạch tạch ép vỡ hộ tâm cốt của hắn.

Miệng Tam trưởng lão phun đầy máu, đau đớn không chịu nổi.

- Họ Kiều? Ngươi là vị Thánh Linh của Kiều gia kia?

Khương Phàm ở bên cạnh dựng thẳng cái ngón cái:

- Tam trưởng lão thông minh.

- Các ngươi... Tại sao các ngươi lại ở đây?

Tam trưởng lão rét run, chẳng lẽ nơi này sớm đã bị bọn hắn khống chế.

- Ngươi phải chết, liền không cần lại đau đầu chuyện nơi đây. Tam trưởng lão, lần đầu tiên ta yêu mến Vạn Đạo Thần Giáo bọn ngươi như thế, tới quá là đúng lúc.

Khương Phàm tươi cười, nụ cười phát ra từ trong lòng.

Hắn thật sự không nghĩ tới sẽ chờ đến Bán Thánh của Vạn Đạo Thần Giáo.

Khẳng định là sau khi vị Lưu trưởng lão kia rời khỏi đây, đã chuyển giao ngọc phù cho hắn.

Vì sao không có an bài Thánh Linh tiến đến, đương nhiên là đuổi theo Hứa Đức Diệu.

Tuy nhiên Bán Thánh, Thánh Linh, cũng không sao cả.

Hắn nhìn Tam trưởng lão, nghĩ đến một chủ ý tuyệt diệu.

Tuyệt diệu đến mức hắn đều hưng phấn.

Tam trưởng lão ho ra máu, nói:

- Khương Phàm, ngươi có chừng có mực đi, đừng lại điên. Trả ta về, thả Khoái Kiệt ra, còn có Hướng Vãn Tình, ngươi đã không có hy vọng còn sống, nhưng nếu ngươi thỏa hiệp, có thể cứu vãn những người thân bằng hữu kia của ngươi, không đến mức sau đó lại liên luỵ đến bọn hắn.

Khương Phàm không để ý đến hắn, đi đến trong thần điện tìm tới Diêm bá, làm một an bài xảo diệu.

Bên ngoài vực sâu.

Các phương đang khẩn trương chú ý, đã chờ mong Tam trưởng lão có chỗ đột phá, lại lo lắng Tam trưởng lão thật sự đạt được bảo vật phía dưới.

Nhất là đám tử đệ hoàng đạo kia, mặc dù Thánh Linh phía ngoài của bọn hắn đều đuổi theo Hứa Đức Diệu, nhưng các trưởng bối ở lại đều không có từ bỏ Thượng Thương cổ thành, còn giống như đã sắp xếp người trở về, xin mời càng nhiều Thánh Linh đến đây tọa trấn.

Bây giờ những các Thánh Linh kia còn chưa tới, nếu như bí mật vực sâu liền bị khai quật ra ngay bây giờ, bọn hắn lại phải bỏ lỡ cơ hội.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, lúc mọi người đang rung động có phải Tam trưởng lão cũng ngộ hại hay không, thì bất chợt mê vụ trong vực sâu đột nhiên cuồn cuộn, giống như núi lửa phun trào phóng lên tận trời.

- Ha ha ha...

Ba tiếng cười to, thanh chấn trời cao, một bóng người cõng lấy một bộ 'thây khô', kéo lấy quan tài, kích động đến run rẩy, sau khi bay lên liền nổ bắn ra khung trời, năng lượng sôi trào cuồn cuộn, tràn ngập hắc khí tĩnh mịch.

Núi rừng đầu tiên là an tĩnh, ngay sau đó sôi trào!

- Tam trưởng lão Vạn Đạo?

- Quan tài hắn kéo lấy là cái quan tài lơ lửng trước kia sao? Thây khô hắn cõng cũng chính là cái thây khô trước kia sao?

- Hắn thật sự đã lấy được bảo vật dưới vực sâu rồi sao.

- Nhìn hắn kích động đến run rẩy như thế, khẳng định không phải phàm phẩm.

- Đế binh sao, lại là Đế binh sao?

- Nhanh nhanh nhanh, truyền tin tức đi!

Đám tán tu nghị luận ầm ĩ, các đệ tử hoàng tộc hoàng đạo thì đều an bài các trưởng lão đưa tin tức ra bên ngoài.

Ầm ầm...

Tam trưởng lão vượt qua trời cao, năng lượng cuồn cuộn, rất nhanh đã biến mất ở chân trời.

Thoạt nhìn như là Tam trưởng lão cõng thây khô, kéo bảo vật đi, nhưng tình huống thật sự là... Diêm bá ôm Tam trưởng lão từ phía sau, gắt gao khống chế thân thể của hắn.

Tam trưởng lão kích động run rẩy, nhưng thật ra lại là đang giãy dụa kịch liệt, quan tài kéo đến trong tay lại là bị buộc trên cánh tay. Ngay cả uy thế cường đại tràn ngập, đều là của Diêm bá.

Đây chính là kế hoạch mà Khương Phàm nghĩ tới, giả tạo ra Tam trưởng lão đã đạt được Đế binh, kích thích hoàng đạo Thương Huyền vây bắt Vạn Đạo Thần Giáo!

- Hỗn đản, thả ta ra, các ngươi dám hãm hại Vạn Đạo Thần Giáo, các ngươi chán sống sao? A a a... Thả ta ra... Vạn Đạo Thần Giáo là chủ nhân Tây Bắc, đứng sau lưng chính là Bắc Đài Đế Quân, các ngươi không thể trêu vào! Không thể trêu vào!!

Tam trưởng lão giãy dụa kịch liệt, khàn giọng gào thét.

Hắn biết mục đích của Khương Phàm, cái này khiến cho toàn thân hắn rét run, đau đớn tuyệt vọng.

Bây giờ bầu không khí tại Thượng Thương cổ thành đã cực kỳ khẩn trương, nếu quả thật lại hoài nghi đã hắn cướp đi Đế binh vực sâu, các cường tộc phía ngoài khẳng định sẽ ùa lên, trực tiếp tuyên chiến Vạn Đạo Thần Giáo.
Chương 1687 Mây đen chiến tranh (1)

Nếu như tạo thành tổn thất cực lớn, hắn chính là tội nhân, là tội nhân!

Diêm bá mặc kệ hắn giãy dụa, sau khi xông ra vài trăm dặm, lại đột nhiên bẻ gãy mất cổ của hắn, hắn kéo vào vật chứa không gian, xông về rừng rậm, di chuyển bốn chỗ, giả làm dáng vẻ Tam trưởng lão muốn che giấu tung tích.

Thượng Thương cổ thành quả nhiên oanh động, tin tức liên quan tới vực sâu bắt đầu điên truyền khắp nơi.

Nửa ngày sau, bên ngoài tường thành cũng đã nhận được tin tức, cường tộc các phương ở lại nơi này lập tức đi đường vòng đến Tây Bộ, ngăn chặn bọn người Điêu Lãnh Nguyệt còn mù tịt không biết gì.

- Tam trưởng lão quý giáo đâu?

- Chúng ta sẽ không tổn thương các ngươi, chỉ muốn biết hắn đã đạt được bảo vật gì, trong vực sâu rốt cuộc có cái gì?

- Quý giáo là hoàng đạo Tây Bắc, chẳng lẽ ngay cả dũng khí công bố bảo vật đều không có sao?

- Bảo vật tại Thượng Thương cổ thành thuộc về tất cả con dân Thương Huyền, chúng ta coi như không thể nào có được, cũng có quyền hiểu rõ tình hình.

Số lượng lớn Thánh Linh giáng lâm, tràn ngập uy thế khủng bố giống như là như thủy triều bao phủ lấy bọn người Điêu Lãnh Nguyệt.

- Chúng ta vẫn luôn ở chỗ này, không có chờ được Tam trưởng lão, chúng ta thật sự cũng không biết gì cả.

Khí huyết đám người Điêu Lãnh Nguyệt khó chịu, lại quật cường ngửa đầu.

Lưu trưởng lão cũng nói:

- Chúng ta vẫn đứng ở đỉnh núi này, nhất cử nhất động người xung quanh đều nhìn thấy, Tam trưởng lão thật sự không đến tìm chúng ta.

Tất cả các Thánh Linh phân phó người điều tra, quả nhiên không có người nhìn thấy Tam trưởng lão.

- Chẳng lẽ Tam trưởng lão không có tới nơi này?

- Trong tường thành truyền đến tin tức là sau khi Tam trưởng lão rời khỏi vực sâu chạy đi vài trăm dặm liền trốn đến trong rừng rậm. Ta suy đoán, có thể là hắn hấp thụ Hứa Đức Diệu giáo huấn, che giấu khí tức, muốn trộm chạy trốn từ chỗ cửa thành khác.

- Tam trưởng lão chỉ là Bán Thánh, hắn không dám mạo hiểm xuất hiện, rất có thể là đang che giấu tung tích, vụng trộm rời khỏi.

- Tam trưởng lão càng khẩn trương như vậy, càng có thể là đã đạt được Đế binh.

Tất cả cường tộc nhanh chóng tản ra, lùng bắt Tam trưởng lão trong phạm vi lớn.

- Tam trưởng lão đạt được bảo vật từ vực sâu?

Bọn người Điêu Lãnh Nguyệt kích động toàn thân phát nhiệt, Đế binh sao?

Không biết Khương Phàm thế nào, Tam trưởng lão có hay không tới được đến thu thập, nhưng, nếu quả như thật đạt được Đế binh, Tam trưởng lão giống như cũng không tâm tư thu thập Khương Phàm.

Lưu trưởng lão nói:

- Chúng ta chia ra hành động! Các ngươi mau chóng chạy về thần giáo, thông báo giáo chủ tự mình ra nghênh tiếp Tam trưởng lão, ta đi thông báo Đại trưởng lão, không cần đuổi theo Hứa Đức Diệu, trước tiên phải bảo vệ Tam trưởng lão trở về thần giáo.

- Đúng!!

Bọn người Điêu Lãnh Nguyệt lập tức lên đường, nếu quả như thật sự là Đế binh, như vậy Vạn Đạo Thần Giáo sẽ đối mặt với cường tộc các phương uy hiếp, nói không chừng sẽ còn bộc phát chiến tranh.

Tưởng tượng sự kiện Linh Lung Tâm vạn năm trước đó, đã khiến cho hai đại hoàng đạo hủy diệt, bọn hắn cũng không muốn trở thành vật hi sinh.

Thời điểm Hứa Đức Diệu đang chạy trốn tới Trung Vực Tây Bộ, rốt cuộc cũng gặp được các Thánh Linh Kim Thành đến đây tiếp ứng.

Nhận triệu hoán khẩn cấp, bọn hắn đều dốc hết toàn lực.

Từ khống chế người của Kim Thành đương quyền, đến các lão tổ đang quy ẩn ngủ say, từ Bán Thánh đến Thánh Linh, đều động đến toàn bộ.

Ai cũng không ngờ tới, bọn hắn vậy mà đạt được Đế binh!

Đây tuyệt đối là cơ duyên từ trên trời rơi xuống, là tai hoạ.

Nếu như thuận lợi, Chí Tôn Kim Thành bất luận là thực lực, địa vị, hay là lực ảnh hưởng, đều sẽ được tăng lên, nếu như thất bại, Chí Tôn Kim Thành sẽ tiếp nhận tai hoạ ngập đầu.

Lúc đó, bất luận là thống lĩnh, phó thành chủ, những người đương quyền, hay là các trưởng lão, lão tổ quy ẩn các loại, đều kiên định muốn thả tay đánh cược một lần.

- Hứa Cẩm Thành, ngươi lập tức che giấu hành tung, tiến về Thượng Thương cổ thành, đoạt lại bọn người Hứa Thiên Kỳ, nhất là Hứa Như Lai, tuyệt đối không thể để mất.

Hứa Đức Diệu lập tức an bài phó thành chủ Hứa Cẩm Thành, bây giờ các phương đều đang truy đuổi hắn, Đại Quang Mang Thần Điện hẳn là không có tâm tư để ý tới bọn người Hứa Thiên Kỳ, cũng sẽ không nghĩ đến dưới tình huống khẩn cấp như vậy mà hắn sẽ còn nghĩ đến phản kích.

Hứa Cẩm Thành lập tức rời khỏi đội ngũ, xông vào rừng rậm, lao thẳng đến Thượng Thương cổ thành.

Hứa Đức Dung lại khẩn cấp an bài vị phó thành chủ thứ hai, cũng là đệ đệ mà Hứa Đức Dung hắn tin cậy nhất:

- Ngươi lập tức chạy tới đại lục Thái Sơ, tiếp Tu Di sơn. Lấy dâng lên việc Xá Lợi Tử của Phật Đà Thủy Tổ, xin mời Tu Di sơn truyền lệnh Phật Đạo thiên hạ, tề tụ về Chí Tôn Kim Thành.

Hứa Đức Dung quá sợ hãi:

- Đại ca, huynh thật sự muốn dâng ra xá lợi Phật Đà?

- Chúng ta đều rất rõ ràng, không giữ được, chỉ có thể giao cho Tu Di sơn. Nhưng chờ đến lúc bọn hắn đến giải trừ nguy cơ của Kim Thành, có thể nói ra điều kiện, mang Hứa Như Lai về Tu Di sơn, đồng thời chỉ có thể do hắn dung hợp xá lợi Phật Đà.

Hứa Đức Diệu rất muốn độc chiếm xá lợi Phật Đà, nhưng hắn biết chuyện đó là không, chỉ có thể lùi lại mà cầu việc khác, để hài tử Hứa Như Lai của hắn khống chế.

Bởi như vậy, Hứa Như Lai sẽ trở thành chủ nhân Tu Di sơn, thống ngự Phật Đạo thiên hạ.

Bọn hắn Kim Thành nhất định có thể nhận bảo hộ, cũng có thể nhờ vào đó ảnh hưởng, đề cao địa vị.

Các lão tổ Kim Thành nhao nhao gật đầu, đây đúng là biện pháp tốt.

- Nhanh nhanh nhanh, nhanh đi!

Hứa Đức Diệu lo lắng thúc giục.

- Các ngươi bảo trọng, ta nhất định sẽ trở về.

Hứa Đức Dung tiếp nhận bên cạnh Biên lão tổ không gian chiến xa, cường quang bùng lên, biến mất ở trong thiên địa.

- Thái Sơ đại lục cách Tây Bộ Tân Hải hơn năm trăm ngàn dặm, Tu Di sơn càng sâu trong Thái Sơ, đoạn đường này vừa đi vừa về phải hơn một triệu dặm, không biết hắn có thể gấp trở về hay không.

Các lão tổ Kim Thành lắc đầu, nhưng bây giờ không cố được nhiều như vậy, về Chí Tôn Kim Thành trước, chống lên pháp trận liều chết đi.

Hứa Đức Diệu lần nữa an bài:

- Đại trưởng lão, ngươi lập tức xâm nhập hải vực, chủ động bại lộ hành tung, để các phương ngộ nhận là ngươi đang đi đến Tu Di sơn truyền lại tin tức. Nhớ kỹ, chỉ cần lộ ba lần hành tung là được, hấp dẫn lực chú ý, giảm bớt áp lực cho Hứa Đức Dung.
Chương 1688 Mây đen chiến tranh (2)

- Thành chủ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ có khả năng hấp dẫn truy binh.

Đại trưởng lão không chần chờ chút nào, lập tức lên đường.

- Chúng ta trở về chỉnh đốn Kim Thành, đuổi toàn bộ những người không liên hệ ra ngoài, để lại toàn bộ pháp trận phong phú. Chúng ta còn phải chuẩn bị kỹ càng đường lui, mở ra không gian cấm chế, chuẩn bị thời khắc tất yếu chuyển dời đến Luân Hồi bí cảnh.

Hứa Đức Diệu chau mày, chuẩn bị buông tay đánh cược một lần.

Lão thành chủ Hứa Hồng Trác nói:

- Sớm chuyển dời đám người Hứa Đan đến Luân Hồi bí cảnh. Nếu quả thật có ngoài ý muốn, cũng có thể bảo toàn huyết mạch, còn nữa, ngài mang theo xá lợi Phật Đà Tử, cũng chuyển dời đến nơi đó đi.

- Ta? Ta nhất định phải tọa trấn Kim Thành!

- Đừng kích động, hãy nghe ta nói hết. Ngài là thành chủ, cực kỳ quan trọng, được quan tâm nhất. Nếu như các phương không nhìn thấy ngài, không nhìn thấy xá lợi Phật Đà phản kích, liền sẽ suy đoán ngươi đã mang theo nó giấu ở bên ngoài, hoặc là ngài đã mang theo chạy tới Tu Di sơn.

Cứ như vậy, bọn hắn sẽ phân ra một bộ phận tinh lực, đến nơi khác lùng bắt, cũng có thể giảm bớt áp lực chiến tranh đến trên Kim Thành. Thiếu một phân áp lực, chúng ta liền có thể kiên trì nhiều thêm một ngày, kiên trì nhiều thêm một ngày thì có thể có nhiều thêm một phần hi vọng.

Hứa Hồng Trác rất nghiêm túc nhắc nhở, cái này không chỉ là bảo toàn tính mệnh thành chủ, càng là chiến thuật tinh diệu.

Tất cả các lão tổ nhao nhao gật đầu, dù sao bọn hắn cũng phải đối mặt với toàn Thương Huyền vây công, nhất là những hoàng đạo kia, khẳng định khí thế hung hung.

Không chỉ có Cửu Lê Thần Cung, Vạn Đạo Thần Giáo, Thái Cổ Thần Miếu, Đại Quang Mang Thần Điện, ngay cả tinh lực chủ yếu đều phóng tới Thiên Khải chiến trường, cực ít để ý tới sự vụ ở hạ giới như hoàng đạo Nam Bộ - Thiên Cực giới, hoàng đạo Đông Bắc - Man Hoang Chiến tộc, thậm chí hoàng đạo Bắc Bộ - Yêu tộc Thao Thiết đều sẽ bổ nhào tới.

Ngẫm lại tràng diện kia, bọn hắn cũng cảm giác tê cả da đầu.

Cho nên chiến thuật có thể vận dụng đều phải vận dụng lên.

- Sao có thể yên tâm để cho các ngươi chống cự?

Hứa Đức Diệu mặc dù biết chiến thuật này có thể có hiệu quả, nhưng thời khắc sinh tử tồn vong của Chí Tôn Kim Thành, hắn làm thành chủ mà không ở đó, làm sao ổn định quân tâm.

- Ngài có thể ở bên ngoài thích hợp lộ diện! Nhưng, ngàn vạn lần phải chú ý bảo vệ chính mình! Ta đã mang đến chí bảo trấn tộc của chúng ta!

Lão thành chủ Hứa Hồng Trác lấy ra một tòa thất phẩm Kim Liên, là Chí Tôn Kim Thành dùng di cốt tiên tổ sáng lập chế tạo ra.

Di ngôn tiên tổ sáng lập để lại trước khi chết, mỗi khi hậu thế sinh ra Thánh Vương cảnh, đều phải dâng ra di cốt sau khi chết, chế tạo Thất Phẩm Kim Liên, sử dụng cùng di cốt Thánh Linh khác rèn đúc thành hạt sen.

Hắn còn tự mình làm gương mẫu.

Từ lúc Chí Tôn Kim Thành sáng tạo đến nay, Chí Tôn Kim Thành từ đầu đến cuối vẫn tuân theo truyền thống này, đã chế tạo ra tám tòa đài sen.

Đây chính là nội tình hoàng tộc, nội tình do thời gian lắng đọng, cũng không phải thế lực mấy trăm năm hay hơn ngàn năm kia có thể so sánh.

- Các ngươi bảo trọng!

Hứa Đức Diệu sâu hít một hơi, tiếp nhận đề nghị.

Thượng Thương cổ thành!

Khi Tam trưởng lão rời khỏi vực sâu, số lượng lớn cường giả tán tu tranh nhau chen lấn nhảy vào vực sâu, muốn nhìn một chút xem phía dưới rốt cuộc là cái gì, có hi vọng nhặt được chút lợi lộc hay không.

Nhưng, bọn hắn nghĩ là sau khi Tam trưởng lão mang bảo vật đi, vực sâu đã không còn nguy hiểm, kết quả đi đến bao nhiêu thì lại 'mai táng' bấy nhiêu.

Chuyện này lại lần nữa dẫn phát ngờ vực vô căn cứ, chẳng lẽ phía dưới còn có gì nữa sao?

Tam trưởng lão không có vơ vét sạch sẽ, hay là nói rằng mặt phong ấn vẫn còn đó!

Khương Phàm đứng ở dưới đáy vực sâu, trên mặt mang theo nụ cười hài lòng.

- Lần này Vạn Đạo Thần Giáo không chết cũng phải đào lớp da, chờ Cửu Thiên Thần Giáo đến, ta phải nhắc nhở bọn hắn chủ động gánh vác lên nhiệm vụ chủ công, kích động càng nhiều hoàng đạo tấn công mạnh Vạn Đạo Thần Giáo. Cứ như vậy thì áp lực chúng ta gặp phải càng ít.

- Cũng có thể lại kéo dài thêm một thời gian cho chúng ta, để cho Khương Diễm vững chắc cảnh giới tốt hơn.

Thiên Hậu cũng không ngờ tới Tam trưởng lão sẽ tới nơi này đưa 'vui mừng', đây chính là mị lực chiến tranh, mị lực ngoài ý muốn.

- Ha ha, ha ha...

Khương Phàm thật sự là kiềm chế không nổi nụ cười trên mặt, sau khi Vạn Đạo Thần Giáo nhận được tin tức, khẳng định mừng rỡ như điên, kích động chờ đợi Đế binh, những phe khác nhìn thấy Vạn Đạo Thần Giáo ra ngoài tiếp ứng, càng sẽ tin tưởng chắc bọn hắn đã đạt được bảo vật.

Chiến tranh, không thể tránh né.

Đến lúc đó coi như Vạn Đạo Thần Giáo giải thích bọn hắn không có, các phương cũng sẽ không tin tưởng.

Chính là đánh, đánh cho đến chết.

Nếu như Vạn Đạo Thần Giáo tìm kiếm Bắc Thái Đế Quân trợ giúp, Bắc Thái Đế Quân cũng sẽ hỏi thăm đã đạt được bảo vật gì, nếu như bọn hắn nói không có, rất có thể sẽ bị nhận định là nói dối, hoài nghi bọn hắn muốn một mình dung luyện Đế binh, chuẩn bị rời khỏi khống chế.

Khương Phàm càng nghĩ càng cảm thấy kỳ diệu, Tam trưởng lão ơi Tam trưởng lão, ngươi nhàn rỗi không có chuyện gì vào để làm gì.

Thiên Hậu nói:

- Có Chí Tôn Kim Thành, Vạn Đạo Thần Giáo hấp dẫn lực chú ý, lúc Kiều Vô Hối rời khỏi, sẽ không có áp lực quá lớn. Ta cũng nên rời khỏi.

- Bây giờ?

Nụ cười Khương Phàm lập tức cứng đờ.

- Chí Tôn Kim Thành rất rõ ràng gánh không được các phương tấn công mạnh, khẳng định sẽ có ý đồ với Luân Hồi bí cảnh. Nếu như ta là Hứa Đức Diệu, cũng sẽ mang theo xá lợi Phật Đà đi ra bên ngoài, hấp dẫn lực chú ý, giảm bớt áp lực cho Chí Tôn Kim Thành. Cứ như vậy, các phương liền có khả năng tiếp cận Luân Hồi bí cảnh, tới đó giày vò. Ta nhất định phải ở đó trước, liên hợp Đại La sơn, bố trí Luân Hồi bí cảnh, đều xử lý tốt vết nứt nơi đó, con đường nên phong bế đều phong bế. Nơi đó là đường lui sau cùng trong tương lai của chúng ta, ta không thể để cho bọn hắn tùy ý phá hư.

Thiên Hậu đã dừng lại ở chỗ này quá lâu, trước đó muốn sau khi Kiều Vô Hối rời khỏi lại đi, bây giờ thì đã có thể yên tâm đi sớm rồi.

Kiều Hinh rung động càng hâm mộ, Thiên Hậu không hổ là nữ thần Chiến Tranh kiếp trước, thực lực cường hãn, cơ trí trầm ổn, càng tinh thông mưu lược.

Cùng so sánh, nàng vẫn kém quá xa.

Tuy nhiên nghĩ lại, con ta cũng không tệ lắm, hì hì...
Chương 1689 Quà tặng từ Cửu Thiên Thần Giáo

- Nàng mau chóng dung hợp Tổ Nguyên Chí Tôn Cốt Tổ Kỳ Lân, có thể kích phát tiềm lực của nàng, áp súc thời gian cho nàng vượt qua Sinh Tử cảnh.

Khương Phàm rất muốn ở chung cùng Thiên Hậu, nhưng mấy năm tiếp theo là giai đoạn cực kỳ quan trọng, bọn hắn nhất định phải tách nhau ra, làm trách nhiệm của riêng mình.

Thiên Hậu ôm chặt Khương Phàm:

- Chiếu cố tốt cho mình. Một năm sau, chúng ta gặp lại tại Luân Hồi bí cảnh.

- Nàng cũng phải chiếu cố tốt cho mình, tận lực không cần bại lộ thân phận.

Khương Phàm thâm tình ôm Thiên Hậu, khẽ hôn trán của nàng.

- Thiên Hậu bảo trọng.

Diêm bá không thể lại bồi tiếp Thiên Hậu, hắn muốn sớm hành động, tiến về hải vực Mê Ly xác định vị trí cụ thể của Đông Nam Thiên Môn, cho Kiều Vô Hối chỉ dẫn chính xác.

Kiều Hinh hơi chần chờ:

- Thiếp bồi tiếp Thiên Hậu đến Luân Hồi bí cảnh, dù sao Đại La sơn vẫn chưa hoàn toàn bị khống chế, cần một Thánh Linh tọa trấn.

Thiên Hậu nói:

- Ta đã ký kết khế ước cùng Kim Hống, Đại La sơn không dám tổn thương ta, trước khi đến ta đã cũng lộ rõ thân phận cùng bọn hắn, bọn hắn nguyện ý cược một lần trên ta.

Kiều Hinh nghĩ là Thiên Hậu đang khách khí, kiên trì nói:

- Thiếp vẫn nên bồi tiếp ngài, nếu như gặp phải chuyện ngoài ý muốn, là người một nhà càng yên tâm hơn.

Thiên Hậu vẫn từ chối:

- Ta chỉ là đến Luân Hồi bí cảnh tạo dựng cơ sở, không phải đến khai chiến, không có gì ngoài ý muốn cả. Tính tình của chàng rất gấp gáp, làm việc không hiểu phân tấc, không có tiết chế, dễ dàng gây chuyện xấu, ngươi đi theo.

Khương Phàm vừa định khuyên nhủ Thiên Hậu để Kiều Hinh bồi tiếp càng yên tâm hơn, thế nhưng nghe câu 'không có tiết chế' phía sau kia, không biết là vô tình hay cố ý, mà cái ót lập tức chảy ra mồ hôi lạnh, há miệng nhưng không dám nói tiếp nữa.

- Nếu như Chí Tôn Kim Thành thật xông vào Luân Hồi bí cảnh, nơi đó có khả năng sẽ trở thành chiến trường. Như vậy đi, trước tiên thiếp sẽ ngài đưa qua, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, thiếp lại đến Phần Thiên Chiến Vực tìm chàng. Trước trước sau sau chỉ có mấy tháng mà thôi.

Lần này thái độ của Kiều Hinh cũng rất kiên quyết, một là muốn cùng Thiên Hậu ở chung, để Thiên Hậu biết thực lực của nàng rất mạnh, không chỉ là bình hoa, hai là nàng xác thực lo lắng cho tình huống ở Luân Hồi bí cảnh, chẳng may Đại La sơn nhận mê hoặc thì sao?

Nếu như đột nhiên khống chế Thiên Hậu, kính hiến đến hoàng đạo phương nào, chuyện liền sẽ nghiêm trọng.

Khương Phàm tranh thủ thời gian cam đoan:

- Ta sẽ không lại hồ nháo, thật sẽ không.

Thiên Hậu liếc nhìn hắn, miễn cưỡng tiếp nhận Kiều Hinh làm bạn.

Kiều Hinh tiếng hoan hô, kéo cánh tay Thiên Hậu lại, gương mặt xinh đẹp mang theo nụ cười nở hoa.

Diêm bá giao ngọc phù cho Khương Phàm, thuận tiện đưa lên một cái hộp gấm:

- Nơi này là đồ ở Phần Thiên Chiến Vực, còn có chìa khoá mở ra Phần Thiên Chiến Vực.

Thiên Hậu đi, trong lòng Khương Phàm vắng vẻ, tâm tình đều trở nên có chút bực bội, chỉ có thể dùng luyện đan đến bình phục tâm tình.

Mãnh Mã Cự Tượng, Hồng Hoang Man Long, Thao Thiết đều luyện tốt.

Tuy nhiên, sau khi đốt cháy thì những thứ còn dư lại thật sự không nhiều lắm.

Luyện hóa cả đống di cốt, miễn cưỡng còn lại mấy giọt chất lỏng.

Mãnh Mã Cự Tượng chỉ có hai giọt, Thao Thiết năm giọt, Hồng Hoang Man Long chín giọt.

Thật tựa như là xương cốt chịu rán mỡ, hình thể mấy trăm mét, cưỡng bức ép ra tới mấy giọt.

Cũng may năng lượng coi như bành trướng, bốc hơi lên đầy mê vụ, mơ hồ còn có thể hiện ra hình dáng dữ dội đã từng.

Khương Phàm chia tách Thái Thản Cự Viên, nhét vào bên trong Cửu Hoàng Luyện Thiên Đỉnh, cự yêu này quá lớn, trọn vẹn luyện tám lần, mới hoàn thành được.

Tuy nhiên hình thể đủ lớn, linh dịch luyện được cũng nhiều, mười lăm giọt.

Khương Phàm vừa lòng thỏa ý, tháo dỡ Thiên Bằng khổng lồ, nhét vào Cửu Hoàng Luyện Thiên Đỉnh, cuối cùng ra lò mười ba giọt.

- Các ngươi không nguyện ý dùng, vậy thì thuộc về ta.

Khương Phàm dần dần bắt đầu luyện hóa.

Mãnh Mã Cự Tượng, Hồng Hoang Man Long, Thái Thản Cự Viên, đây đều là thuốc bổ tăng cường thể chất tuyệt hảo.

Thiên Bằng thì càng có thể tăng lên tốc độ của hắn, bước lên vấn đề mới.

Đây dù sao đều là các lão tổ tông, nói không chừng còn có thể kích phát ra chút bí thuật khác.

Ba ngày sau, khi Khương Phàm còn đắm chìm cảm ngộ bên trong, lại có người bái phỏng vực sâu.

- Cửu Thiên Thần Giáo, phó giáo chủ đương đại, Đông Hoàng Hoa Thanh/Lan Quỳ, gặp qua Thần Hoàng.

Đông Hoàng Hoa mang theo một vị nam tử dáng dấp hiên ngang đến nơi này, xuất phát từ tôn trọng, chủ động hành lễ.

Bọn người Đông Hoàng Như Ảnh đều theo ở phía sau, sợ hãi thán phục trước hoàn cảnh xung quanh.

Dưới vực sâu lại có một tòa cung điện rộng rãi.

Khương Phàm lại còn ở chỗ này bình thản ung dung tu luyện?

Ở phía sau bọn người Đông Hoàng Như Ảnh, còn có một nữ tử dung nhan xinh đẹp, ưu nhã động lòng người đứng đấy, Lan Nặc!

Lan Nặc không để ý đến cảnh tượng xung quanh, mà là trừng to mắt, khó có thể tin được mà nhìn hai vị phó giáo chủ hành lễ với Khương Phàm.

Đường đường là phó giáo chủ, vậy mà lại đồng thời hành lễ với Khương Phàm?

Điên rồi sao?

Ta lâm vào huyễn cảnh sao?

Khương Phàm kết thúc minh tưởng, đứng lên nói:

- Xem ra, lão tổ tông các ngươi đã làm ra quyết định.

Lan Quỳ phong thần như ngọc, khí chất phi phàm, bởi vì nguyên nhân Như Ý Thiên Văn, toàn thân tản ra một loại khí thế phiêu miểu thần bí.

- Phụng mật lệnh Thần Tôn, chuyển giao ba kiện Bảo khí đến Thần Hoàng. Kiện đầu tiên, Thương Hải Đồ. Vật này, chắc hẳn Thần Hoàng đã sớm có nghe thấy. Có thể lật biển lộng triều, có thể pháp lệnh đại dương mênh mông, là Thượng Cổ Hải Thần tập kết năm mảnh di cốt Côn Bằng rèn đúc thành.

- Uy lực của Thương Hải Đồ tuyệt luân từng bị đẩy lên Chí Cao Thần Binh bảo tọa hải vực, sau này dẫn phát khoáng thế hải chiến, cuối cùng bị Liệp Thần Thương đánh xuyên, uy lực giảm nhiều, trầm luân ở hải vực, không có tung tích gì nữa.

- Sau này cơ duyên xảo hợp, bị thần giáo chúng ta đoạt được, một mực phong tồn tại tổ địa. Mặc dù không còn uy lực năm đó, nhưng vẫn có uy thế cực mạnh. Thần Tôn khẳng định, nếu như Thần Hoàng bại lộ thân phận, tất phải liên chiến hải vực, Thương Hải Đồ có thể trợ một chút sức lực.

Lan Quỳ lấy Hoàng Kim Linh Lung Cầu ra, khuấy động khí thế hùng hồn cực kì khủng bố, vừa mới xuất hiện liền đảo loạn năng lượng dưới đáy vực sâu, có âm thanh biển lớn lao nhanh, càng có uy lực Côn Bằng lật biển.
Chương 1689 Quà tặng từ Cửu Thiên Thần Giáo

- Nàng mau chóng dung hợp Tổ Nguyên Chí Tôn Cốt Tổ Kỳ Lân, có thể kích phát tiềm lực của nàng, áp súc thời gian cho nàng vượt qua Sinh Tử cảnh.

Khương Phàm rất muốn ở chung cùng Thiên Hậu, nhưng mấy năm tiếp theo là giai đoạn cực kỳ quan trọng, bọn hắn nhất định phải tách nhau ra, làm trách nhiệm của riêng mình.

Thiên Hậu ôm chặt Khương Phàm:

- Chiếu cố tốt cho mình. Một năm sau, chúng ta gặp lại tại Luân Hồi bí cảnh.

- Nàng cũng phải chiếu cố tốt cho mình, tận lực không cần bại lộ thân phận.

Khương Phàm thâm tình ôm Thiên Hậu, khẽ hôn trán của nàng.

- Thiên Hậu bảo trọng.

Diêm bá không thể lại bồi tiếp Thiên Hậu, hắn muốn sớm hành động, tiến về hải vực Mê Ly xác định vị trí cụ thể của Đông Nam Thiên Môn, cho Kiều Vô Hối chỉ dẫn chính xác.

Kiều Hinh hơi chần chờ:

- Thiếp bồi tiếp Thiên Hậu đến Luân Hồi bí cảnh, dù sao Đại La sơn vẫn chưa hoàn toàn bị khống chế, cần một Thánh Linh tọa trấn.

Thiên Hậu nói:

- Ta đã ký kết khế ước cùng Kim Hống, Đại La sơn không dám tổn thương ta, trước khi đến ta đã cũng lộ rõ thân phận cùng bọn hắn, bọn hắn nguyện ý cược một lần trên ta.

Kiều Hinh nghĩ là Thiên Hậu đang khách khí, kiên trì nói:

- Thiếp vẫn nên bồi tiếp ngài, nếu như gặp phải chuyện ngoài ý muốn, là người một nhà càng yên tâm hơn.

Thiên Hậu vẫn từ chối:

- Ta chỉ là đến Luân Hồi bí cảnh tạo dựng cơ sở, không phải đến khai chiến, không có gì ngoài ý muốn cả. Tính tình của chàng rất gấp gáp, làm việc không hiểu phân tấc, không có tiết chế, dễ dàng gây chuyện xấu, ngươi đi theo.

Khương Phàm vừa định khuyên nhủ Thiên Hậu để Kiều Hinh bồi tiếp càng yên tâm hơn, thế nhưng nghe câu 'không có tiết chế' phía sau kia, không biết là vô tình hay cố ý, mà cái ót lập tức chảy ra mồ hôi lạnh, há miệng nhưng không dám nói tiếp nữa.

- Nếu như Chí Tôn Kim Thành thật xông vào Luân Hồi bí cảnh, nơi đó có khả năng sẽ trở thành chiến trường. Như vậy đi, trước tiên thiếp sẽ ngài đưa qua, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, thiếp lại đến Phần Thiên Chiến Vực tìm chàng. Trước trước sau sau chỉ có mấy tháng mà thôi.

Lần này thái độ của Kiều Hinh cũng rất kiên quyết, một là muốn cùng Thiên Hậu ở chung, để Thiên Hậu biết thực lực của nàng rất mạnh, không chỉ là bình hoa, hai là nàng xác thực lo lắng cho tình huống ở Luân Hồi bí cảnh, chẳng may Đại La sơn nhận mê hoặc thì sao?

Nếu như đột nhiên khống chế Thiên Hậu, kính hiến đến hoàng đạo phương nào, chuyện liền sẽ nghiêm trọng.

Khương Phàm tranh thủ thời gian cam đoan:

- Ta sẽ không lại hồ nháo, thật sẽ không.

Thiên Hậu liếc nhìn hắn, miễn cưỡng tiếp nhận Kiều Hinh làm bạn.

Kiều Hinh tiếng hoan hô, kéo cánh tay Thiên Hậu lại, gương mặt xinh đẹp mang theo nụ cười nở hoa.

Diêm bá giao ngọc phù cho Khương Phàm, thuận tiện đưa lên một cái hộp gấm:

- Nơi này là đồ ở Phần Thiên Chiến Vực, còn có chìa khoá mở ra Phần Thiên Chiến Vực.

Thiên Hậu đi, trong lòng Khương Phàm vắng vẻ, tâm tình đều trở nên có chút bực bội, chỉ có thể dùng luyện đan đến bình phục tâm tình.

Mãnh Mã Cự Tượng, Hồng Hoang Man Long, Thao Thiết đều luyện tốt.

Tuy nhiên, sau khi đốt cháy thì những thứ còn dư lại thật sự không nhiều lắm.

Luyện hóa cả đống di cốt, miễn cưỡng còn lại mấy giọt chất lỏng.

Mãnh Mã Cự Tượng chỉ có hai giọt, Thao Thiết năm giọt, Hồng Hoang Man Long chín giọt.

Thật tựa như là xương cốt chịu rán mỡ, hình thể mấy trăm mét, cưỡng bức ép ra tới mấy giọt.

Cũng may năng lượng coi như bành trướng, bốc hơi lên đầy mê vụ, mơ hồ còn có thể hiện ra hình dáng dữ dội đã từng.

Khương Phàm chia tách Thái Thản Cự Viên, nhét vào bên trong Cửu Hoàng Luyện Thiên Đỉnh, cự yêu này quá lớn, trọn vẹn luyện tám lần, mới hoàn thành được.

Tuy nhiên hình thể đủ lớn, linh dịch luyện được cũng nhiều, mười lăm giọt.

Khương Phàm vừa lòng thỏa ý, tháo dỡ Thiên Bằng khổng lồ, nhét vào Cửu Hoàng Luyện Thiên Đỉnh, cuối cùng ra lò mười ba giọt.

- Các ngươi không nguyện ý dùng, vậy thì thuộc về ta.

Khương Phàm dần dần bắt đầu luyện hóa.

Mãnh Mã Cự Tượng, Hồng Hoang Man Long, Thái Thản Cự Viên, đây đều là thuốc bổ tăng cường thể chất tuyệt hảo.

Thiên Bằng thì càng có thể tăng lên tốc độ của hắn, bước lên vấn đề mới.

Đây dù sao đều là các lão tổ tông, nói không chừng còn có thể kích phát ra chút bí thuật khác.

Ba ngày sau, khi Khương Phàm còn đắm chìm cảm ngộ bên trong, lại có người bái phỏng vực sâu.

- Cửu Thiên Thần Giáo, phó giáo chủ đương đại, Đông Hoàng Hoa Thanh/Lan Quỳ, gặp qua Thần Hoàng.

Đông Hoàng Hoa mang theo một vị nam tử dáng dấp hiên ngang đến nơi này, xuất phát từ tôn trọng, chủ động hành lễ.

Bọn người Đông Hoàng Như Ảnh đều theo ở phía sau, sợ hãi thán phục trước hoàn cảnh xung quanh.

Dưới vực sâu lại có một tòa cung điện rộng rãi.

Khương Phàm lại còn ở chỗ này bình thản ung dung tu luyện?

Ở phía sau bọn người Đông Hoàng Như Ảnh, còn có một nữ tử dung nhan xinh đẹp, ưu nhã động lòng người đứng đấy, Lan Nặc!

Lan Nặc không để ý đến cảnh tượng xung quanh, mà là trừng to mắt, khó có thể tin được mà nhìn hai vị phó giáo chủ hành lễ với Khương Phàm.

Đường đường là phó giáo chủ, vậy mà lại đồng thời hành lễ với Khương Phàm?

Điên rồi sao?

Ta lâm vào huyễn cảnh sao?

Khương Phàm kết thúc minh tưởng, đứng lên nói:

- Xem ra, lão tổ tông các ngươi đã làm ra quyết định.

Lan Quỳ phong thần như ngọc, khí chất phi phàm, bởi vì nguyên nhân Như Ý Thiên Văn, toàn thân tản ra một loại khí thế phiêu miểu thần bí.

- Phụng mật lệnh Thần Tôn, chuyển giao ba kiện Bảo khí đến Thần Hoàng. Kiện đầu tiên, Thương Hải Đồ. Vật này, chắc hẳn Thần Hoàng đã sớm có nghe thấy. Có thể lật biển lộng triều, có thể pháp lệnh đại dương mênh mông, là Thượng Cổ Hải Thần tập kết năm mảnh di cốt Côn Bằng rèn đúc thành.

- Uy lực của Thương Hải Đồ tuyệt luân từng bị đẩy lên Chí Cao Thần Binh bảo tọa hải vực, sau này dẫn phát khoáng thế hải chiến, cuối cùng bị Liệp Thần Thương đánh xuyên, uy lực giảm nhiều, trầm luân ở hải vực, không có tung tích gì nữa.

- Sau này cơ duyên xảo hợp, bị thần giáo chúng ta đoạt được, một mực phong tồn tại tổ địa. Mặc dù không còn uy lực năm đó, nhưng vẫn có uy thế cực mạnh. Thần Tôn khẳng định, nếu như Thần Hoàng bại lộ thân phận, tất phải liên chiến hải vực, Thương Hải Đồ có thể trợ một chút sức lực.

Lan Quỳ lấy Hoàng Kim Linh Lung Cầu ra, khuấy động khí thế hùng hồn cực kì khủng bố, vừa mới xuất hiện liền đảo loạn năng lượng dưới đáy vực sâu, có âm thanh biển lớn lao nhanh, càng có uy lực Côn Bằng lật biển.


Đang tải...
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Tuyệt Thế Đan Vương Ở Đô Thị
THỐN ĐAN THANH
  • Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
TUYỆT SẮC ĐAN TÔN
  • Đang cập nhật..
Đan Dược Thần Sư
  • KK Cố Hương
Họa Đan Truyện
Họa Đan Truyện

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom